Chương 107: 107

Editor: DiuTyn

Lúc này, trong phòng đông lạnh sinh học, nhiệt độ ít nhất cũng xuống tới âm hai, ba mươi độ. Cậu cảm thấy như thể mình vừa bị ném ra ngoài vùng băng tuyết bên ngoài căn cứ.

Trước đó, rời khỏi phòng thí nghiệm trung tâm, cậu chỉ mặc một chiếc áo thí nghiệm mỏng. Giờ đây, toàn thân cậu áp sát xuống mặt đất lạnh như băng, không khỏi rùng mình. Nửa cánh tay lộ ra ngoài tay áo, lông tơ dựng đứng vì lạnh.

Anh nhận ra chuyển động của cậu, động tác ngửi mùi đột ngột dừng lại.

Ngay sau đó, cậu cảm nhận được nhiệt độ cơ thể lạnh lẽo phía trên bắt đầu tăng lên không ngừng.

Cậu chớp mắt, nhìn về phía trước-hai chiếc chân trước to lớn và nguy hiểm đang chống xuống nền đất, nằm trong tầm mắt cậu.

Thân thể côn trùng màu đen ấy lờ mờ phát ra ánh đỏ như dung nham, như thể biến thành một lò lửa khổng lồ, liên tục truyền hơi ấm về phía cậu. Khi cơ thể nặng nề ấy áp xuống, cái lạnh tưởng chừng như đóng băng cậu trước đó lập tức tan biến, đến cả đầu ngón tay cũng như được nhóm lên những ngọn lửa nhỏ.

Hành động đầy quan tâm ấy khiến cậu sững người.

"Thẩm Nghiêm..."

Giọng cậu hơi cao, mang theo một tia hy vọng: "Là anh sao? Anh ổn chứ?"

Sau một thoáng im lặng, bên tai cậu vang lên một giọng nói khàn khàn:

"...Ninh Ninh."

Giọng nói ấy rất quen thuộc, nhưng lại có chút khác biệt-như thể đã bị kim loại mài mòn, nghe hơi kỳ quái, không giống giọng nói của con người.

Tim cậu đập nhanh hơn một nhịp.

Ở căn cứ Phổ Lan, anh đã bắt đầu gọi cậu như vậy. Khi ấy, cậu cảm nhận rõ ràng giữa hai người đã nảy sinh một sự thay đổi tinh tế.

Cậu chưa từng có những cử chỉ thân mật với bất kỳ ai, càng chưa từng có cảm giác có thể ngủ yên bên cạnh một người mà không cần lo lắng mình là người hay dị chủng.

Cậu rất tin tưởng anh, cũng thích được ở cạnh anh-điều này, gần đây cậu mới nhận ra.

Cậu vẫn còn bối rối trước những cảm xúc xa lạ và phức tạp ấy. Nhưng chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, Thẩm Nghiêm đã gặp biến cố vài ngày trước, mất đi ký ức cũ, mọi thứ như quay về điểm xuất phát.

Những ngày qua, mỗi lần đối diện với ánh mắt xa lạ và lạnh lùng của anh, cậu không ít lần cảm thấy một nỗi hụt hẫng khó gọi tên.

Thẩm Nghiêm... đã tỉnh táo lại chưa?

Cậu cảm nhận được thân thể phía trên đang thu lại sức mạnh, cố gắng áp sát cậu một cách nhẹ nhàng.

Nếu lúc này Thẩm Nghiêm vẫn là con người, thì có lẽ đây chính là tư thế ôm cậu từ phía sau.

Cậu thu lại những dòng suy nghĩ đang lan man, mím môi, khẽ hỏi: "Anh thấy khó chịu không? Ôm thế này... có ổn không?"

Cậu vẫn nhớ, lần trước khi Thẩm Nghiêm mất kiểm soát, tình huống cũng tương tự-da chạm da, ôm nhau, hôn nhau...

Ký ức ấy khiến cậu chớp mắt chậm rãi, đôi tai như bị hơi nóng từ cơ thể phía trên thiêu đốt, nhuốm một màu hồng nhạt đầy ngượng ngùng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...