Chương 2: 2

Editor: DiuTyn

Từ khi xuyên đến thế giới này, Giản Ninh đã nhanh chóng nắm được một quy luật quan trọng: Tất cả dị chủng đều mang dấu hiệu dị hóa rõ rệt về ngoại hình.

Dị chủng không có tư duy, không có ý thức. Chúng là những cái xác biết đi, chỉ biết giết chóc và ăn thịt. Cũng vì thế, chúng không thể nguỵ trang thành con người, càng không có trí khôn để làm điều đó.

Giản Ninh ngồi im trong một góc, lặng lẽ đánh giá những người trong xe. Bọn họ... không giống đội quân tinh nhuệ chuyên đi tiêu diệt dị chủng. Thậm chí, nhìn qua còn chẳng phải lính chính quy.

Trông họ giống một nhóm người được tập hợp vội vàng, chỉ để đi làm nhiệm vụ vận chuyển hay tuần tra tạm thời.

Một gã đàn ông nước ngoài râu ria xồm xoàm lôi từ trong ba lô ra một điếu thuốc nhàu nát.

Tách-

Tiếng bật lửa kim loại vang lên khẽ khàng nhưng rõ ràng trong khoang xe yên ắng.

Gã râu rậm nheo mắt, rít một hơi thật sâu rồi thở ra một vòng khói đầy thích thú. Mùi khói thuốc cay nồng nhanh chóng lan khắp không gian chật chội.

Giản Ninh khẽ nhíu mày, không dễ nhận ra.

Cậu ghét mùi thuốc lá.

Nhưng ánh mắt nghi ngờ khi nãy của những người xung quanh vẫn còn chưa hoàn toàn tan biến. Lúc này đây, cậu vẫn cần dựa vào bọn họ để vào được căn cứ, không thể vì một điếu thuốc mà tự chuốc thêm phiền toái.

May mắn thay - Không chỉ mình cậu ghét mùi này.

"Johan, anh nhất định phải hút thuốc trong lúc đang làm nhiệm vụ sao? A... Trời ạ, cái mùi quỷ quái này - ngay bây giờ, lập tức, ném nó đi!"

Người lên tiếng là người phụ nữ tóc đỏ ngồi bên cạnh Giản Ninh. Cô cao ít nhất một mét tám, thân thể rắn chắc màu mật ong, cơ bắp săn gọn kết hợp với vóc dáng cao ráo, toát lên một vẻ mỹ lệ đầy sức mạnh.

Ngồi cạnh cô ấy, Giản Ninh lập tức bị lấn át - thấp hơn cô ít nhất nửa cái đầu.

Gã râu rậm được gọi là Johan lầm bầm không rõ:

"Tháp Lệ Á, để tôi hút nốt điếu này... khó khăn lắm mới vớ được. Thuốc lá trong căn cứ đắt muốn chết, ai biết phải làm bao nhiêu nhiệm vụ mới đủ đổi một bao."

Sắc mặt Tháp Lệ Á lạnh thêm mấy phần, đáy mắt tràn đầy chán ghét:

"Tôi nói lại lần nữa - lập tức dập thuốc. Nếu không, thứ bị ném khỏi xe chính là anh."

Mùi tin tức tố của Alpha lập tức bùng phát trong không gian chật hẹp, áp lực sắc bén ập xuống khiến Johan sắc mặt tái mét.

Dưới ánh mắt lạnh lẽo của cô, hắn đành tiếc nuối dụi tắt điếu thuốc, nhét nửa còn lại vào túi, cứ như vừa từ biệt sinh mệnh.

Tháp Lệ Á thu hồi ánh mắt, vừa quay đầu thì bắt gặp thiếu niên bên cạnh đang tò mò nhìn mình. Cô khựng lại một giây, không nhịn được đánh giá Giản Ninh từ trên xuống dưới.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...