Chương 22: 22
Editor: DiuTyn
"Cậu ấy đang nói dối."
Đối mặt với sĩ quan thẩm vấn, biểu cảm của Giản Ninh gần như không khác gì ngày hôm qua khi đối diện với anh, thậm chí còn thuần thục hơn như thể đã tổng duyệt một lượt.
Khóe mắt hoe đỏ, đồng tử ươn ướt, ánh mắt hoảng loạn – mọi thứ đều càng hoàn hảo hơn cả hôm qua.
Những lời biện hộ Giản Ninh từng dùng hôm qua, bây giờ lại được cậu mang ra bổ sung chi tiết trước mặt thẩm vấn quan, như thể vô thức muốn khiến logic càng thêm chặt chẽ.
Một người vừa trải qua hoảng loạn tột độ, lại thêm phát sốt do vào kỳ phát tình, làm sao có thể nhớ được nhiều chi tiết như vậy?
Giản Ninh đang che giấu điều gì đó với anh – và với cả căn cứ.
Khóe miệng Phong Khởi giật giật, đáp gọn: "Rõ."
Hắn thở dài, không nhịn được nói: "Omega bên trong toàn mùi pheromone của anh đấy, tối qua vừa đánh dấu người ta xong mà giờ đã lạnh lùng rồi hả? Chậc, đàn ông bạc tình thật."
Đỗ Tác đứng bên cạnh cũng gật đầu đồng tình.
Ánh mắt Thẩm Nghiêm gần như chưa từng rời khỏi căn phòng thẩm vấn, bình tĩnh nói: "Đó là hai chuyện khác nhau."
"Thực hiện nghĩa vụ bạn đời, và nghi ngờ cậu ấy có vấn đề – không hề mâu thuẫn."
...Được thôi, đồ đàn ông khốn khiếp.
Phong Khởi đang định gật đầu nhận lệnh thì người bên cạnh đột ngột đổi ý:
"Thôi, chuyện này tôi tự lo. Nhiệm vụ càn quét tuần sau, giao cho cậu sắp xếp."
Phong Khởi: "Hả? À... rõ!"
Đúng lúc ấy, Phong Khởi như nhớ ra điều gì, nói thêm: "À đúng rồi, Tổng chỉ huy vừa mới cho người đến tìm anh đấy."
"Ừ, biết rồi."
Thẩm Nghiêm cũng vừa hay có vài chuyện muốn hỏi người đó.
Khi rời khỏi phòng thẩm vấn, Giản Ninh dừng lại một chút ngay cửa.
Không hiểu sao, cậu dường như cảm nhận được một luồng pheromone quen thuộc còn sót lại ngoài hành lang – đó là mùi hương giống hệt với cậu.
Giản Ninh nhíu mày nghi hoặc, đảo mắt nhìn quanh một vòng.
Ảo giác sao?
Hành lang vắng vẻ, chỉ có vài nhân viên tuần tra đi ngang, nhưng mỗi người đi qua đều không nhịn được mà liếc nhìn cậu một cái, sau đó ánh mắt vội tránh đi, cúi đầu rảo bước rời đi thật nhanh.
Về điều này, Giản Ninh đại khái cũng đoán được nguyên nhân.
Cậu mím môi, cố kéo cổ áo lên cao một chút, nhưng vẫn vô ích.
Pheromone mang dấu ấn Alpha không ngừng thấm ra từ mỗi lỗ chân lông trên người, hoàn toàn không thể che giấu, liên tục đẩy lùi tất cả đồng loại đến gần.
Là dị chủng, Giản Ninh từng nghĩ dấu răng mờ ám kia sẽ nhanh chóng lành như những vết thương khác, nhưng sau một đêm, kết quả lại không như mong đợi.
Bình luận