Chương 64: 64

Editor: DiuTyn

Sau khi từ chối đề nghị "hộ tống" về của vài tên lính đánh thuê, Giản Ninh tự mình quay trở lại tòa hành chính.

Vừa bước vào thang máy, phía sau cậu cũng có hai người khác theo vào.

Ban đầu, Giản Ninh cũng không để tâm - một nam một nữ, nhìn có vẻ là nhân viên chính phủ làm việc trong căn cứ.

Thế nhưng chưa bao lâu sau khi cửa thang máy khép lại, một mùi hương kỳ lạ đột ngột lan ra trong không gian chật hẹp.

...Thuốc mê?

Giản Ninh thoáng sững người.

Khoan đã, cậu mới chỉ rời khỏi tòa nhà có một chút thôi mà? Sao đã liên tiếp bị tấn công vậy chứ?

Lúc vừa xuống phi thuyền, cậu đã cảm thấy nơi này có vấn đề. Giờ thì rõ ràng rồi - bọn chúng không nhịn được mà ra tay thật!

Cậu suy nghĩ chớp nhoáng, rồi giả vờ như bị thuốc mê ảnh hưởng, thân thể loạng choạng vài cái rồi "ngất" xuống sàn, hết sức phối hợp.

Cậu muốn xem thử bọn chúng rốt cuộc định giở trò gì.

Rất nhanh, hai kẻ đó mỗi bên kẹp một cánh tay, kéo cậu đứng dậy.

"Đinh--"

Cửa thang máy mở ra, có vẻ như chúng đã chọn một tầng khác.

Bước ra ngoài, tầng này không hề có người qua lại, suốt cả đoạn hành lang đều vô cùng yên ắng.

Chúng đưa cậu vào một căn phòng, bên trong lập tức vang lên một giọng nói pha chút bất ngờ:

"Thuận lợi vậy sao?"

"Vâng, thiếu gia Yosel, hắn dường như không có chút đề phòng nào cả."

Giản Ninh bị đặt xuống một chiếc ghế sofa.

Xem chừng đây là một phòng khách riêng, trang trí lịch sự mà kín đáo.

Sau khi chờ một lúc, Giản Ninh khẽ mở mắt, lén hé ra một khe nhỏ - và thấy trước mặt mình là một thanh niên có gương mặt trầm uất.

Thấy cậu "tỉnh lại", đối phương nghiêng đầu, hỏi:

"Cậu là Omega của Thẩm Nghiêm?"

"Hân hạnh được gặp. Tôi là Bart Yosel."

...Người nhà Bart?

Giản Ninh chưa từng nghe qua cái tên này, cũng không rõ thân phận thật sự của hắn.

Cậu ngẩng đầu, lặng lẽ quan sát - mái tóc vàng nhạt, đường nét khuôn mặt có nhiều nét giống Cecil, nhưng mềm mại và trẻ trung hơn hẳn. Rõ ràng là người có quan hệ huyết thống rất gần.

Giản Ninh nghĩ ngợi một chút, rồi hỏi thẳng không vòng vo:

"Anh bắt cóc tôi để làm gì?"

Vẻ mặt Yosel khựng lại, ngỡ ngàng lặp lại một từ: "Bắt cóc sao?"

Hắn ngẫm nghĩ một chút, rồi như chợt nhận ra - hành vi của mình quả thật có hơi... không hợp lý.

"Xin lỗi."

Yosel chậm rãi nói: "Tôi không có ý bắt cóc cậu... chỉ là trong căn cứ này, tai mắt của Cecil quá nhiều, tôi không còn cách nào khác nên mới dùng đến biện pháp này..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...