Chương 7: 7

Editor: DiuTyn

【999L: Lầu trên thông tin chậm quá rồi, chính là "ngài ấy" đấy......】

【1000L: ??? Ngài nào cơ?】

Người có thể bị gọi là "Đồ tể", Giản Ninh lập tức nghĩ đến một người mà cậu đã từng gặp.

Đó là vào một ngày không lâu sau khi Giản Ninh xuyên đến thế giới này.

Khi ấy, cậu cảm thấy có gì đó không ổn nên đã trốn vào một nơi ẩn nấp cực kỳ chật hẹp và kín đáo.

Bên ngoài vang lên những tiếng gào rú chói tai của đám quái vật, như thể đang phải chịu đựng cực hình tàn khốc nào đó.

Giản Ninh co ro trong đống đổ nát, cả người run lẩy bẩy.

Cậu nhát gan đến mức ôm mình lại thành một cục, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn ra ngoài đang xảy ra chuyện gì.

Nhưng chỉ cần tưởng tượng thôi, cũng đủ biết cảnh tượng đó hẳn sẽ vô cùng chấn động.

Mãi đến khi mọi âm thanh ngoài kia biến mất, bầy dị chủng không còn cựa quậy nữa.

Trong khoảnh khắc yên lặng ngắn ngủi ấy, một giọng đàn ông vang lên - có vẻ đang dùng thiết bị liên lạc để trao đổi gì đó với người khác.

Giọng nói lạnh lẽo, trầm thấp, mang theo khí chất sắc lạnh khiến người ta khó mà tin được đây lại là cùng một người vừa rồi đã tàn sát đám dị chủng bằng thủ đoạn tàn nhẫn đến rợn người.

Bị sự tò mò thúc đẩy, Giản Ninh khẽ hé mắt nhìn ra ngoài --

Một đôi đồng tử màu hổ phách băng giá chợt lóe sáng, dường như đã phát hiện ra điều gì đó, xuyên qua vô số chướng ngại mà nhìn thẳng vào cậu.

Ngay khoảnh khắc ấy, Giản Ninh gần như tưởng mình bị phát hiện.

Trái tim đập thình thịch đến muốn nhảy khỏi lồng ngực, toàn thân cứng đờ, không dám nhúc nhích lấy một chút.

Nhưng người đàn ông đó chỉ nhìn chăm chú về phía cậu trong chốc lát, sau đó lại lạnh nhạt thu ánh mắt về.

Khi người đàn ông rời đi, Giản Ninh còn cố thủ thêm một lúc nữa, chắc chắn không có ai quay lại kiểm tra lần nữa, lúc này mới rón rén bò ra khỏi nơi ẩn nấp. Cảnh tượng bên ngoài khiến cậu cả đời không thể quên được-

Mặt đất khắp nơi toàn là những xác thịt đứt đoạn bị chém vụn của dị chủng.

Cậu không chút nghi ngờ rằng nếu lúc đó bị người đàn ông kia phát hiện, e rằng cậu cũng sẽ kết thúc với số phận tương tự.

Hoàn hồn lại, Giản Ninh đột nhiên thấy trong mục bình luận mới nhất có người đăng một tấm ảnh.

Cậu bấm vào, chỉ kịp nhìn thấy người đàn ông trong ảnh mặc một bộ quân phục tác chiến màu đen, dây kéo kéo sát đến tận cổ, che kín chiếc cổ dài và trắng lạnh. Tai trái đeo một chiếc tai nghe màu đen gắn sát, đôi mắt màu hổ phách băng lạnh nhìn thẳng vào ống kính.

Chỉ một giây sau, toàn bộ bài viết đã bị xóa sạch.

!!!

Giản Ninh lúc đó không hoàn toàn thấy rõ mặt người đàn ông, nhưng đôi mắt màu hổ phách lạnh như băng kia dường như đã khắc sâu vào trí nhớ của cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...