Chương 4: 4
Tác giả: Ngư Mộng Ngư
Bốn mươi phút sau, lái xe về tới một tòa biệt thự nhỏ hai tầng, đây là nhà ở ngoại ô của Kỳ Mộ Viễn, bình thường đa số thời gian hắn đều sống ở đây.
Đêm nay Kỳ Mộ Viễn vốn định về nhà lớn, sau khi lên xe hắn đổi ý bảo tài xế quay về chỗ này, lúc đó tài xế và trợ lí cùng nhau liếc trộm hắn một cái, bọn họ đều nghĩ Kỳ Mộ Viễn chắc là muốn đưa Tiêu Điềm về Tiêu gia.
Trợ lí xuống xe trước, sau đó ra phía sau mở cửa xe cho Kỳ Mộ Viễn, cậu ta mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám nhìn tình huống ở ghế sau, đợi Kỳ Mộ Viễn ôm người xuống xe rồi mới đóng cửa lại, chạy đến mở cổng biệt thự.
Trong lúc này, trợ lí thật sự nhịn không nổi mà nhìn trộm người trong lòng ngực Kỳ Mộ Viễn một cái, thấy Tiêu Điềm vẫn ngọt ngào mà ngủ, còn Kỳ Mộ Viễn thì ôm Tiêu Điềm rất chặt.
Nếu không thông báo trước, như vậy theo tiến triển của sự việc mà nói, đây là em dâu của Kỳ đại thiếu mà?
Trợ lí không dám nghĩ nhiều, cậu ta đứng ngoài cửa chờ Kỳ Mộ Viễn vào nhà, đang định đi vào bỗng nhiên nghe Kỳ Mộ Viễn lạnh nhạt nói một câu, "Các cậu trở về đi."
"Vâng." Trợ lí lập tức dừng lại bước chân.
Có điều trợ lí đang đóng cửa bỗng nhiên nghĩ tới, bọn họ đều đi hết rồi thì ở đây chỉ còn lại Kỳ Mộ Viễn và em dâu hắn?
Trợ lí có thể đi theo bên người Kỳ Mộ Viễn cũng không phải người tầm thường, cậu ta chỉ chần chờ một giây rồi nhanh chóng đóng cửa lại.
Lúc Kỳ Mộ Viễn và trợ lí nói chuyện tuy đã nhỏ giọng nhưng Tiêu Điềm ngủ không yên vẫn giật mình, mơ mơ màng màng tỉnh dậy.
Đầu cậu vẫn còn dựa trên vai Kỳ Mộ Viễn, hơi xóc nảy một chút, Tiêu Điềm mở to đôi mắt mờ mịt nhìn xung quanh, đập vào mắt là khung cảnh xa lạ làm cậu cảm thấy khủng hoảng.
Vì vậy lúc Kỳ Mộ Viễn muốn thả cậu xuống, Tiêu Điềm bỗng dùng hết sức mình ôm lấy cổ Kỳ Mộ Viễn không buông, nghe hắn không tức giận mà nói với cậu "Đừng quậy", Tiêu Điềm càng làm tới, dùng cả hai chân câu lên hông Kỳ Mộ Viễn, khóc nức nở cầu xin hắn, "Đừng bỏ em lại."
Kỳ Mộ Viễn ngửi được mùi rượu trong miệng Tiêu Điềm, hắn khẽ nhíu mày, đây là mùi vị hắn rất ghét, hắn muốn thả Tiêu Điềm xuống ngay lập tức.
Nhưng mà Tiêu Điềm lại tỏa ra một mùi hương chanh nhàn nhạt, đây là mùi hương hắn thích nhất, thậm chí Kỳ Mộ Viễn nhịn không được còn cọ chóp mũi vào tóc Tiêu Điềm, muốn ngửi được càng nhiều.
Kỳ Mộ Viễn cảm thấy chưa bao giờ hắn gặp phải mâu thuẫn như vậy, bất đắc dĩ nói: "Tôi không bỏ em lại, ở đây là nhà tôi."
Tuy đầu óc Tiêu Điềm còn mơ hồ nhưng vẫn rõ ràng chỗ này là nơi rất an toàn.
"Ừm." Tiêu Điềm chậm rì rì xuống khỏi người Kỳ Mộ Viễn, đặt mông ngồi trên giường, ngẩng đầu nhìn Kỳ Mộ Viễn rồi nhếch miệng cười, "Anh cũng thật đẹp trai."
Bình luận