Chương 215: Hẹn gặp lại!
Chương 215: Hẹn gặp lại!
Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh thấy gương mặt Dung Tuyết có vẻ hoảng loạn, bèn đưa mắt nhìn nhau.
Rốt cuộc ai đã tới mà có thể khiến Dung Tuyết sợ hãi như vậy? Lẽ nào là Chiến Bắc Thiên?
Thế nhưng từ lúc gọi điện thoại tới giờ, cùng lắm cũng chỉ được hai mươi phút, sao cậu ta có thể tới nhanh như vậy?
Bọn họ đi ra cửa nhìn, quả nhiên là Chiến Bắc Thiên, khắp người hắn toát ra hàn khí, con ngươi sắc bén nhưng đen lẻm lạnh lùng khiến bọn họ không nhịn được mà rùng mình một cái.
Dung Đức Minh cảm thấy sắp có chuyện không hay, bèn kéo tay Lạc Tĩnh đứng lui sang một bên.
Tuy Dung Tuyết không biết vì sao Chiến Bắc Thiên lại có thể xuất hiện ở đây, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh, đôi môi đỏ tươi nhếch lên tạo thành nụ cười tự tin mà đầy lạnh lùng.
Giờ cô đã không còn là cô của trước kia, dị năng hệ hỏa không còn chỉ như cây đuốc chiếu sáng được mình mình, hoặc là ngây thơ tin bất cứ người nào khác.
"Chiến thiếu tướng, mấy tháng không gặp, hy vọng anh vẫn khỏe."
Lúc Dung Tuyết nói câu này, mái tóc sau lưng như bị gió lớn thổi qua, từng sợi bay phất lên, như những con rắn độc đang vung vẩy giữa không trung.
Dung Đức Minh và Lạc Tĩnh ngạc nhiên trợn to mắt nhìn, dưới tình huống không có gió, thế mà tóc Dung Tuyết vẫn bay phần phật trên không trung.
Lạc Tĩnh lập tức kéo Dung Đức Minh đi vào một gian phòng nhỏ, không vui nhỏ giọng nói: "Cái con xú nha đầu Dung Tuyết này, có dị năng mà không nói cho chúng ta biết, hại chúng ta vất vả ở đây chịu đói, thế mà nó còn không biết đường dùng dị năng đi kiếm ăn về cho chúng ta, dẫn chúng ta rời khỏi cái xóm nghèo này mà tới khu khác tìm nhà cửa khang trang để ở, rốt cuộc nó có để chúng ta vào mắt không?"
Sắc mặt Dung Đức Minh cũng hết sức khó coi.
Nếu ngay từ đầu Dung Tuyết đã nói cho ông biết cô có dị năng, ông đã không phải mất mặt mà đi tới cầu xin mẹ con Dung Nhan, cũng không phải mặt dày mà tới xin Chiến Bắc Thiên nhận họ vào.
Lạc Tĩnh tiếp lời: "Lại nói, không biết nó giấu chúng ta chuyện mình có dị năng là có ý gì, có phải nó sợ chúng ta làm liên lụy tới nó, muốn hưởng phúc một mình, hay là nó vẫn canh cánh trong lòng chuyện lúc mạt thế xảy ra ta không đi tìm nó."
"CÂM MIỆNG." Dung Đức Minh lạnh lùng quát to. Lạc Tĩnh lườm ông, không nói gì thêm.
Bên ngoài phòng, Chiến Bắc Thiên cũng không nhiều lời với Dung Tuyết, lập tức dùng dị năng hệ băng, đóng băng tất cả trần nhà, dưới đất, mặt tường, các gian phòng khác lại.
Hắn làm như vậy là để đề phòng Dung Tuyết độn thổ, hoặc là nhảy lên nóc nhà bỏ trốn.
Đồng thời, hắn làm vậy cũng là để mọi người ở đây cảm thấy mát mẻ, tuy rằng mọi người rất thắc mắc không biết vì sao đột nhiên nhà cửa lại kết băng, nhưng đột nhiên băng xuất hiện, khiến mọi người cảm thấy dễ chịu hơn trong tiết trời oi ả này, giống như cả nhà được bật điều hòa.
Thậm chí, có người vì muốn giải khát mà như kẻ điên nằm sấp trên trường liếm băng, hoặc là lấy búa đập băng xuống.
Khiến mọi người vui vẻ nhất là, chỗ băng bị mọi người đập xuống, sẽ tự khôi phục nguyên dạng, giống như lấy mãi mà không hết.
Dung Tuyết nhìn tường băng xung quanh, không để dị năng của Chiến Bắc Thiên vào mắt, lập tức phóng ra dị năng hệ hỏa mà tấn công Chiến Bắc Thiên.
Chiến Bắc Thiên không trốn tránh, chỉ tạo một khiên băng ngăn lại ngọn lửa đỏ tươi như máu.
Khiên băng bị lửa nóng tấn công, chỉ mấy giây ngắn ngủi mà mỏng đi hơn nửa.
Chiến Bắc Thiên nhìn nước chảy tí tách xuống, nheo mắt lại.
Thật không ngờ chỉ trong mấy tháng mà Dung Tuyết thay đổi nhiều như vậy, từ một dị năng giả hệ hỏa, lửa nhỏ xíu chỉ đủ làm đèn chiếu sáng trở thành một người biến dị có thể làm tan chảy băng của hắn.
Hắn lập tức khôi phục nguyên dạng khiên băng, sau đó sử dụng dị năng hệ lôi hỏa tấn công Dung Tuyết.
Bình luận