Chương 218: Ngứa đòn
Chương 218: Ngứa đòn
Thẩm Khâm Dương thấy Mộ Nhất Phàm, vỗ vỗ vai Chiến Bắc Thiên, trêu chọc nói: "Mẹ thằng bé tới kìa."
Chiến Bắc Thiên nhìn Mộ Nhất Phàm đang đứng bên cạnh Trịnh Quốc Tông: "Tìm dịp hẹn đám Quân Lâm ra ngoài gặp mặt."
"Uầy, cuối cùng cũng chịu chính thức giới thiệu mẹ thằng bé cho bọn tôi."
Chiến Bắc Thiên không để ý lời trêu chọc của bạn mình, đi tới trước mặt Mộ Nhất Phàm hỏi: "Dị năng hệ quang của em có thể chữa trị cho những người này không?"
Mộ Nhất Phàm chau mày lại: "Em vừa mới tới đây, còn chưa rõ tình hình thế nào, cũng không biết có thể chữa khỏi cho họ không."
Anh nhìn về phía Thẩm Khâm Dương: "Khâm Dương, anh kiểm tra tình huống thế nào?"
Thẩm Khâm Dương nói: "Tình huống thật sự rất kì lạ, không giống như bị dị năng giả hệ hỏa tấn công, bị bỏng xức thuốc bừa là sẽ khỏi, mà vết thương này giống trúng lời nguyền, càng chữa, vết thương càng lan rộng ra, căn bản thuốc không có tác dụng, ban nãy tôi nghiên cứu qua, vết thương như vậy có lẽ chỉ dị năng mới có thể giúp người bị thương khôi phục nguyên trạng."
Anh ta ngẩng đầu: "Còn hắc khí trên bầu trời, không biết làm thế nào mới có thể tản đi."
Mộ Nhất Phàm nhìn về phía Chiến Bắc Thiên: "Anh gặp hắn sao?"
Chiến Bắc Thiên biết anh đang hỏi về ai, nhạt giọng nói: "Anh gặp Trang Tử Duyệt, hắc khí là do hắn phóng ra."
"Trang Tử Duyệt? Sao cậu ấy lại có thể phóng ra chỗ hắc khí này?" Mộ Nhất Phàm do dự một tiếng: "Lẽ nào Trang Tử Duyệt ở cùng một chỗ với.. Chiến....?"
Nếu quả thật là như vậy, dường như nội dung tiểu tuyết đang quay trở lại điểm xuất phát, Trang Tử Duyệt và Trịnh Gia Minh lại trở thành phụ tá đắc lực bên Tang Thi Vương.
Chỉ là lúc này, Trịnh Gia Minh sẽ không còn giống như trong tiểu thuyết, không còn tận tâm và một lòng một dạ trung thành với Tang Thi Vương.
"Có lẽ vậy." Chiến Bắc Thiên chau mày lại: "Trang Tử Duyệt đã lợi hại hơn trước đây, đồng thời, đã lĩnh hội dị năng tiên đoán."
Tốc độ biến hóa của Trang Tử Duyệt và Dung Tuyết quá nhanh, còn cả chuyện của Chiến Nam Thiên, tất cả đều nằm ngoài dự liệu của hắn, cứ như vậy, hắn không thể toàn tâm toàn ý chấn chỉnh chuyện ở doanh địa được nữa.
Mộ Nhất Phàm giật mình.
Anh không cảm thấy kì quái với việc Trang Tử Duyệt có dị năng tiên đoán, nhưng năng lực tiên đoán này tới quá nhanh.
"Này này này, tới lúc này rồi, hai người đừng cứ nói mấy chuyện chúng tôi không biết nữa, mau nghĩ cách chữa trị cho mọi người đi." Thẩm Khâm Dương đứng bên cạnh không nhịn được mà cắt ngang bọn họ.
Mộ Nhất Phàm gật đầu: "Để tôi tới thử xem."
Anh xòe tay phải ra phóng dị năng hệ quang về phía vết thương của người nọ, lúc này, lòng bàn tay anh phát ra tia sáng trắng, tựa như thánh quang, ấm áp, tinh khiết không tì vết, ánh sáng vừa chạm vào vết thương một cái, vết thương lập tức khép miệng.
Ngay cả Trịnh Quốc Tông, Thẩm Khâm Dương và Chiến Bắc Thiên đứng bên cạnh cũng cảm nhận được sự ấm áp mà tia sáng trắng mang lại, cả linh hồn lẫn thể xác đều cảm thấy hết sức thoải mái, bao nhiêu phiền muộn trong lòng dường như cũng được chữa khỏi, không còn vướng chút u sầu nào.
Trịnh Quốc Tông mừng rỡ hỏi: "Thần kỳ quá, đây là dị năng gì vậy?"
Mộ Nhất Phàm nói: "Dị năng hệ ánh sáng, có thể trị các loại vết thương, để người bị thương khôi phục trong thời gian ngắn."
"Mọi người xem, vết thương của mấy người bên cạnh cũng khép miệng rồi kìa." Thẩm Khâm Dương chỉ vào người bị thương bên cạnh, cười nói.
Chiến Bắc Thiên đưa mắt nhìn người bị thương ở bên cạnh, nói với Mộ Nhất Phàm: "Em thử phóng hết toàn bộ dị năng trong người ra, nói không chừng có thể lọc sạch hắc khí trên bầu trời."
Mộ Nhất Phàm gật đầu: "Để em thử xem."
Dù sao anh vẫn chưa hoàn toàn quen thuộc với dị năng hệ ánh sáng, thao tác cụ thể như nào, anh vẫn chưa rõ lắm, chỉ có thể phóng ra giống như dị năng hệ tinh thần, nâng uy lực dị năng hệ ánh sáng lên cao nhất, sao đó chiếu ánh sáng trắng ra khắp khu thành phía bắc.
Khắp khu thành phía bắc vừa được ánh sáng thánh khiết bao phủ, những người bị thương vết thương liền khép miệng, những người rơi vào sợ hãi, sau khi được bao bọc trong vầng sáng ấm áp, đều không cảm thấy nỗi sợ hãi mơ hồ nữa.
Hắc khí trên bầu trời sau khi được ánh sáng trắng tinh lọc, ánh dương lại một lần nữa chiếu xuống khu thành phía bắc, lúc này, khu thành phía bắc từ địa ngục hoang tàn trở thành thiên đường, khiến rất nhiều người không nỡ rời đi.
Phóng ra một lượng dị năng lớn tiêu hao rất nhiều năng lực, lúc ánh sáng dần dần tắt, cả người Mộ Nhất Phàm lả về phía sau.
Chiến Bắc Thiên nhanh tay đỡ lấy Mộ Nhất Phàm suy nhược, sau đó nhanh chóng rót nước suối trong không gian vào miệng Mộ Nhất Phàm.
Mộ Nhất Phàm nuốt nước xuống, lúc này mới khôi phục được một chút sức lực: "Sao, thương thế của mọi người có khá lên không?"
"Những người bị thương xung quanh đều ổn rồi, về phần những người ở nơi khác, anh phải đi hỏi một chút, giờ em nghỉ ngơi cho tốt."
Chiến Bắc Thiên đỡ anh lên cáng xe đẩy cứu thương, đau lòng hôn lên trán Mộ Nhất Phàm một cái, sau đó lấy điện thoại vệ tinh ra gọi cho đám Lục Lâm: "Lục Lâm, mấy người bị thương chỗ cậu đã khỏi chưa?"
Lục Lâm hưng phấn nói: "Khỏi rồi, tất cả đều khỏi rồi ạ, lão đại, ánh sáng trắng lúc ban nãy là gì vậy, lợi hại quá đi mất, không chỉ trị khỏi cho những người bị thương, mà ngay cả căn phòng bị mưa đen làm bẩn cũng đã được tẩy sạch."
Chiến Bắc Thiên nhướn mày, nhìn nhà ở bốn phía xung quanh, đúng như lời Lục Lâm nói, bức tường đen như mực đều đã chuyển màu trắng.
Vậy liệu có đồng nghĩa nguồn nước bị ô nhiễm cũng có thể lọc sạch không?
Chiến Bắc Thiên không trả lời Lục Lâm, chỉ nói: "Nhà cửa ở khu thành phía Bắc đều đã bị hỏng, cậu phụ trách sắp xếp chỗ ở cho những người dân ở đây."
"Vâng ạ."
Thẩm Khâm Dương ở bên cạnh thấy Chiến Bắc Thiên cúp máy, bèn nói: "Giờ chỗ này không còn nhiều việc nữa, tôi đi được chưa? Việc ở viện nghiên cứu vẫn còn đợi tôi quay về giám sát đó."
"Khoan đã." Chiến Bắc Thiên lên tiếng ngăn cản Thẩm Khâm Dương rời đi.
Bình luận