Chương 246: Con đã xác định phải giết nó!

Chương 246: Con đã xác định phải giết nó!

Mộ Duyệt Thành vừa nghe vậy, liền đứng bật dậy.

Tất cả mọi người đang ngồi đều nhìn về phía Mộ Duyệt Thành, tò mò không biết Mộ Duyệt Thành đã nghe được chuyện gì mà lại kinh hãi tới như vậy.

"Bố? Sao vậy bố?" Mộ Nhất Phàm hỏi.

Mộ Duyệt Thành liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó đi tới góc phòng khách, thấp giọng hỏi: "Cậu vừa nói cái gì cơ?"

Chiến Nam Thiên thấp giọng cười: "Cháu nhớ lần đầu tiên gọi cho ngài, sau khi bảo ngài bán cổ phiếu Mộ thị đi, ngài còn cúp máy luôn."

"Cậu........." Mộ Duyệt Thành không thể tin mà nói: "Là cậu gọi cho tôi sao?"

Sao lại là Chiến Nam Thiên gọi cho ông được chứ?

Ông không có bất cứ quan hệ gì với Chiến Nam Thiên, sao Chiến Nam Thiên lại có lòng tốt nhắc nhở ông?

"Nếu không, ngài nghĩ ai lại tốt bụng đi gọi điện nhắc nhở cho ngài? Nếu không có cháu nhắc nhở, liệu mạt thế tới, Mộ gia có thể gây dựng được thế lực lớn như vậy ở thành B hay không? Cũng nhờ tin tức cháu cho ngài, nên ngài có thể chuẩn bị nhiều vật tư, mọi người mới đầu quân cho ngài."

"Sau cậu lại tốt bụng mà nói cho tôi biết chuyện này? Mà sao cậu lại biết được tin này?"

Khiến Mộ Duyệt Thành cảm thấy thắc mắc hơn là, nếu Chiến Nam Thiên đã biết mạt thế sẽ tới, sao lại không nói với Chiến gia?

Ông nhớ trước khi mạt thế, không nghe được tin Chiến gia đi thu mua vật tư, trừ phi khi đó Chiến gia thu mua dưới danh nghĩa người khác.

"Vì sao cháu lại tốt bụng nói cho ngài biết chuyện này? Vì sao cháu biết được tin này á?"

Trong giọng Chiến Nam Thiên mang theo ý mỉa mai và chút hận ý khó có thể nhận ra, sau đó hắn thấp giọng cười, châm chọc nói: "Ngài muốn biết sao?"

Mộ Duyệt Thành hừ lạnh: "Nói hay không tùy cậu." Ông chỉ lo Chiến Nam Thiên không có ý tốt gì mà thôi.

"Cháu chỉ sợ cháu nói ra, ngài sẽ không thể tin, bởi vì chuyện này rất hoang đường."

Mộ Duyệt Thành chau mày: "Cậu còn chưa nói, sao đã biết tôi không tin?"

Chiến Nam Thiên cười xùy một tiếng, cũng không nói ngay.

Bàn tay Mộ Duyệt Thành nắm chặt điện thoại vệ tinh, muốn nghe xem Chiến Nam Thiên có thể nói ra chuyện hoang đường gì.

Qua một lúc, Chiến Nam Thiên mới ung dung hỏi: "Mộ thượng tướng, ngài còn nhớ ngày mùng 7 tháng 6 cách đây hai mươi lăm năm, ngài từng nói với một đứa bé 'Mẹ con mất, nhưng vẫn còn bố bảo vệ con' không."

Mộ Duyệt Thành suy nghĩ một chút.

Ngày mùng 7 tháng 6 cách đây hai mươi lăm năm?

Ông suy nghĩ hồi lâu, sau đó không rõ nghĩ ra cái gì, thoáng giật mình trong lòng.

Ngày mùng 7 tháng 6 cách đây hai mươi lăm năm, đó chẳng phải là ngày mà vợ ông qua đời hay sao?

Hơn nữa, câu nói kia, là ông nói với con trai Mộ Nhất Phàm của mình, lúc đó không có người ngoài ở bên cạnh, sao Chiến Nam Thiên lại biết được?

Chẳng lẽ Nhất Phàm nói cho Chiến Nam Thiên?

Chiến Nam Thiên không nghe thấy tiếng trả lời, lại hỏi một lần nữa: "Ngài có còn nhớ không? Mộ thượng tướng?"

Giọng Mộ Duyệt Thành khàn khàn: "Đương nhiên ta còn nhớ."

Chiến Nam Thiên khẽ cười một tiếng, lại hỏi: "Mộ thượng tướng, ngài có còn nhớ lúc ngài muốn kết hôn với Triệu Vân Huyên, ngài đã nói với đứa bé đó rằng 'Công việc của bố rất bận rộn, không thể chăm sóc cho con, nhưng bố sẽ tìm cho con một người mẹ mới, để người ấy chăm sóc cho con, có được không' hay không?"

Mộ Duyệt Thành lại ngẩn ra một lần nữa, giận dữ nói: "Đương nhiên ta nhớ rõ, thế nhưng cậu nói mấy cái này làm gì? Những lời này cậu nghe được từ đâu? Sao lại đột nhiên nhắc tới chuyện này?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...