Chương 268: Ngay cả phụ nữ cũng không tha
Chương 268: Ngay cả phụ nữ cũng không tha
Lần này, Triệu Vân Huyên không may mắn như lần trước, bởi không phản ứng kịp mà đầu bà đụng mạnh vào trần xe.
Bà kêu oai oái, xoa trán nói: "Đau chết mẹ, Nhất Hàng, trước khi con phanh xe, có thể báo trước một tiếng không?"
Mộ Nhất Hàng không đáp lại lời bà, lập tức lui xe về phía sau.
Triệu Vân Huyên thấy Mộ Nhất Hàng quay xe nhanh như vậy, vội vã hỏi: "Sao vậy?"
Bà nhìn về phía trước, thấy đường cái bị bốn chiếc xe chắn ngang lối đi.
Ở trước mặt bốn chiếc xe, có hơn mười người đàn ông đang ngồi, vừa nói vừa cười nhìn về phía bọn họ, trong mắt không có ý tốt đẹp gì.
Triệu Vân Huyên vừa nhìn đã biết đám người này không phải người tốt.
Mộ Nhất Hàng vội quay đầu xe.
Thế nhưng, vừa quay đầu xe, đột nhiên phía trước có một bức tường đất chắn ngang lối đi của họ.
Triệu Vân Huyên sợ hãi nhìn Mộ Nhất Hàng. Mộ Nhất Hàng mím chặt môi, nheo mắt lại, phóng xe nhanh tới.
Triệu Vân Huyên vội bám lấy thân xe, sợ hãi nhìn về phía bức tường: "Nhất Hàng, đâm bây giờ, đâm bây giờ."
Rầm một tiếng, xe đâm mạnh vào bức tường đất, túi hơi trong xe liền bắn ra, ngăn cản hai người khỏi va chạm xe. Mộ Nhất Hàng thấy bức tường đất không bị hư hại gì, vội quay đầu xe.
Một giây sau, cửa sổ xe bị đập vỡ, có người vươn tay vào, vặn khóa, mở cửa xe ra, sau đó kéo Mộ Nhất Hàng và Triệu Vân Huyên ra ngoài.
"A, a.. mấy người muốn làm gì."
Triệu Vân Huyên bị người ta túm áo, kéo ra khỏi xe, sau đó nặng nề ngã xuống đất.
Mộ Nhất Hàng cũng tương tự, hơn nữa còn có người dẫm lên lưng hắn, không cho hắn ngồi dậy.
Hắn thử nâng người dậy, nhưng lại bị người ta dùng lực đè xuống.
"Mộ nhị thiếu gia, đã lâu không gặp." Người đàn ông cầm đầu cười lưu manh nói: "Mày còn nhớ chúng tao là ai không?"
Đương nhiên Mộ Nhất Hàng nhớ rõ họ là ai.
Họ đều là những người có thù oán với Mộ gia, lúc mới vào mạt thế, bị hắn dạy cho một bài học.
Hắn quay đầu, lạnh lùng mà tức giận nói: "Cửu Điền, rốt cuộc mấy người muốn làm gì?"
"Muốn làm gì ư?" Cửu Điền buồn cười nói: "Mộ nhị thiếu gia, mày đúng là chóng quên, sao nhanh như vậy đã quên hết hận thù trước đó của chúng ta rồi?"
Hắn dùng sức đá lên người Mộ Nhất Hàng: "Giờ tao tới để tính sổ với mày."
Mộ Nhất Hàng đau đến rên lên.
Triệu Vân Huyên thấy con trai bị đá, cố nén cơn đau mà lồm cồm bò dậy, chạy tới bên cạnh Mộ Nhất Hàng, lo lắng hỏi: "Nhất Hàng, Nhất Hàng, con không sao chứ?"
Bà quay đầu, phẫn nộ trừng mắt nhìn Cửu Điền: "Anh có việc gì thì cứ nhằm vào tôi là được rồi, đừng đánh con trai tôi."
Cửu Điền nhìn Triệu Vân Huyên, cường điệu 'ồ' một tiếng: "Đây không phải là phu nhân thượng tướng hay sao? Sao lại luân lạc tới nông nỗi này, trông như ăn mày vậy, không giống phu nhân mà mọi người vẫn ca ngợi một chút nào."
Hắn chẹp chẹp mấy tiếng, lại nói: "Cơ mà, nhìn kỹ thì, tuy rằng hơi già một chút, nhưng vẫn thướt tha thùy mị, vẫn có thể thu hút một vài ông già."
Đám người đi cùng Cửu Điền đều bật cười ha hả.
Triệu Vân Huyên bị một người trạc tuổi con trai mình lấy ra đùa giỡn, giận dữ mà không dám nói gì, chỉ có thể phẫn nộ trừng mắt nhìn lại.
Ánh mắt Cửu Điền lướt qua trên người Triệu Vân Huyên một vòng, đột nhiên, khóe môi nhếch lên tạo thành ý cười sâu xa.
Mộ Nhất Hàng thấy vậy, vội đứng dậy kéo Triệu Vân Huyên ra phía sau mà bảo vệ: "Cửu Điền, mày có việc gì thì nhằm vào tao đây này, cho mẹ tao đi di."
Cửu Điền cười ha hả: "Mộ nhị thiếu gia, mày căng thẳng như vậy làm cái gì, chỉ là tao đang nghĩ giờ mẹ mày đang độc thân, đúng là rất đáng tiếc, muốn tìm cho mày một người cha kế mà thôi."
Triệu Vân Huyên nắm chặt áo Mộ Nhất Hàng, giả bộ bình tĩnh hỏi Cửu Điền: "Mày.. mày nói vậy là có ý gì?"
"Không hiểu thì hỏi con trai bà là được."
Bình luận