Chương 277: Thi biến
Chương 277: Thi biến
Đêm hôm ấy, Mộ Nhất Phàm ngủ lại Chiến gia.
Theo màn đêm buông, nhiệt độ mỗi lúc một hạ thấp, đến nửa đêm, nhiệt độ thế mà hạ xuống -79 độ, so với trong truyện Mộ Nhất Phàm viết còn thấp hơn hai mươi độ, lạnh đến mức đáng sợ, nếu không nhờ hơi ấm hệ thống sưởi còn lại và than, có lẽ không thể đi ngủ được.
Sáng hôm sau, tầng một biệt thự bị tuyết trắng bao phủ, thể như biến thành tầng hầm, mà tầng hai ngược lại thành tầng một.
Người nhà họ Chiến đứng ở tầng hai nhìn ra bên ngoài, đều há hốc miệng. Nếu như tuyết cứ tiếp tục rơi, không đến một tháng nữa, có khi cả tầng chót cũng bị tuyết vùi.
Mộ Nhất Phàm thấy tình hình bất ổn, đến bữa sáng cũng không ăn, liền rời khỏi Chiến gia quay trở lại cao ốc Mộ thị.
Cũng may mà người trong tòa nhà sáng sớm đã thức dậy xúc tuyết, bằng không, anh không thể vào nhà được.
Sau khi Mộ Nhất Phàm trở lại tòa nhà, liền lập tức sử dụng dị năng hệ hỏa để làm tan tuyết đọng xung quanh.
Bởi vì thời tiết bên ngoài vô cùng lạnh, họ vừa ra ngoài đứng được năm phút, quần áo trên người đã kết thành băng.
Mấy ngày kế đó, nhiệt độ càng ngày càng hạ thấp hơn, đến Nguyên Tiêu, nhiệt độ đã hạ xuống tận -85 độ.
Đồng thời, bởi vì trận tuyết lớn, cột điện bên ngoài bị đổ, dẫn tới trời vừa tối, cả thành phố chìm trong đêm đen, gió đêm cũng rất lớn, thốc vù vù thể như quỷ khóc thần gào, mọi người thể như đang chìm trong địa ngục đen tối.
Đây là lần đầu tiên mọi người trong thành B gặp thời tiết lạnh đến vậy, căn bản không thể chịu nổi, chẳng mấy chốc, đôi tay đôi chân mọi người đều bị đông lạnh, đau đến mức họ không thể nói nên lời.
Mộ Nhất Phàm sắp xếp dị năng giả hệ thủy chữa trị cho họ, lại dùng than để sưởi ấm cho mọi người, chỉ cần mọi người sống qua hai tháng này là được rồi.
Thật ra, tình hình của họ cũng không quá tệ, dù sao thì Mộ Nhất Phàm cũng đã bảo mọi người chuẩn bị tốt củi và lửa từ trước, nên mọi người không bị chết cóng.
So với họ, tình hình của những người trong khu thành phía Bắc thì thảm hơn nhiều, trong số họ vốn không có dị năng giả, ngày thường thức ăn tìm được chỉ đủ lấp đầy bụng, đâu có thời gian để đi tìm củi sưởi ấm.
Bởi vậy nên, mùa đông tới, nhà cửa trong khu thành phía Bắc chẳng mấy mà bị tuyết phủ kín, mọi người sống trong tình trạng không có điện và củi sưởi, còn không đón tết đã chết cóng trong nhà, không thì cũng chết đói trong nhà.
Đến khi Mộ Nhất Phàm biết được tình hình ở khu thành phía Bắc, đã là chuyện ba tháng sau, trận tuyết vừa ngừng, anh liền bận bịu gọi người đi dọn tuyết.
Mọi người nhìn thấy ánh mặt trời, hưng phấn chạy ra khỏi tòa nhà mà reo vui, thậm chí có người còn chơi trượt tuyết.
Bởi vì tuyết quá dày, mọi người tốn ba ngày mới có thể thông được đường xá, vừa hay gặp binh lính ở thành lái xe đi qua tòa nhà họ.
Có người tận mắt thấy một cánh tay từ trong xe tải rơi ra, liền hét lên tại chỗ.
Mộ Nhất Phàm nghe thấy tiếng động, liền dùng dị năng hệ quang chạy tới trước mặt người hét: "Xảy ra chuyện gì vậy?"
Người bị dọa hét lên kia là một cô gái, một cô gái bình thường không có dị năng, ngày thường chỉ ở trong tòa nhà hỗ trợ, nên lúc thấy cánh tay đứt lìa, khó tránh khỏi sợ hãi.
Mặt cô tái nhợt, đôi bàn tay run run giơ lên, chỉ vào cánh tay rơi xuống trước mặt nói: "Tay.. tay..."
Mộ Nhất Phàm và người bên cạnh nhìn, chỉ thấy trên con đường họ vừa xúc sạch tuyết, có một cánh tay đứt lìa.
Mọi người giật thốt.
Mộ Nhất Phàm vội hỏi cô gái kia: "Từ đâu rơi xuống vậy?"
"Xe.. trên xe.."
Mộ Nhất Phàm thấy xe xa dần, cơ thể lóe lên, đi tới phía trước xe tải, ngăn xe lại.
Cậu lính lái xe không biết Mộ Nhất Phàm là ai, nhưng biết Mộ Nhất Phàm là người của Mộ gia, không dám tự tiện đắc tội, khách sáo hỏi: "Anh à, có chuyện gì vậy?"
Mộ Nhất Phàm hỏi: "Tôi chỉ muốn hỏi trong xe các cậu chở cái gì?"
Cậu lính cũng không giấm diếm: "Là thi thể."
Bình luận