Chương 279: Thiên phú làm cảnh sát
Chương 279: Thiên phú làm cảnh sát
Chiến Bắc Thiên đảo mắt nhìn lướt qua Chiến Nam Thiên, thản nhiên gật đầu: "Về là tốt rồi."
Hắn cởi áo choàng ra treo lên móc, đi tới bên cạnh Chiến Nam Thiên ngồi xuống, hỏi: "Về rồi còn định đi nữa không?"
"Không đi." Chiến Nam Thiên mỉm cười, vươn tay ra đặt lên mu bàn tay Chiến Quốc Hùng: "Sau này cháu sẽ năng ở nhà chơi với ông, không để ông phải bận tâm vì chuyện của cháu nữa."
Chiến Bắc Thiên liếc mắt nhìn đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay của Chiến Quốc Hùng kia, dường như chỉ cần dùng sức một chút, đầu ngón tay đã có thể cào xước mu bàn tay đầy nếp nhăn chảy máu.
Chiến Quốc Hùng gật đầu: "Vậy cũng tốt, cháu ở lại đây chăm ông lão này đi."
Chiến Lôi Bình cũng đồng ý cho con trai ở lại đây, có thể nhờ cha ông quản lý đứa con trai của mình.
Chiến Bắc Thiên thấy Chiến Nam Thiên vẫn chưa thu tay về, không khỏi nheo mắt lại.
Đột nhiên, một giọng nói non trẻ từ sau lưng hắn vang lên: "Không được động đậy."
Chiến Nam Thiên đờ người ra.
Chiến Bắc Thiên và mọi người đều quay đầu, thấy Mộ Kình Thiên đang cầm một khẩu súng lục nhắm vào đầu Chiến Nam Thiên.
"Giơ hai tay lên, nếu không ta sẽ nổ súng." Mộ Kình Thiên ấn chốt bảo hiểm xuống.
Chung Tân hay đi theo Chiến Lôi Bình, nhận ra khẩu súng trong tay bé con là súng thật, mặt biến sắc: "Mộ Thiên, mau bỏ súng xuống, cháu làm vậy sẽ làm thương đến chú."
Mộ Kình Thiên bĩu môi nói: "Chú ấy giơ tay lên, cháu mới bỏ súng xuống."
Chung Tân vội giục Chiến Nam Thiên giơ tay lên: "Nam Thiên, còn không mau giơ tay lên."
Mặt Chiến Nam Thiên đen đi, bèn giơ hai tay lên.
Mộ Kình Thiên đưa còng tay cho Chiến Bắc Thiên: "Bố à, mau còng chú phạm nhân vào đi."
Chiến Bắc Thiên nhướn mày, nhận lấy chiếc còng tay, liếc mắt nhìn Chiến Nam Thiên, sau đó thật sự còng tay Chiến Nam Thiên lại.
"Bố à, chuyện thẩm vấn phạm nhân, con giao cho bố."
"Ừ." Chiến Bắc Thiên liền kéo Chiến Nam Thiên rời khỏi phòng khách.
Chung Tân và Chiến Quốc Hùng ngẩn ra nhìn họ rời đi.
Chiến Lôi Bình cười ha hả: "Mộ Thiên nhà chúng ta càng ngày càng có thiên phú làm cảnh sát."
Ông vẫy vẫy tay với bé con: "Qua đây, để ông xem cháu lắp súng có đúng không nào."
Mộ Kình Thiên cười khì khì, chạy tới trước mặt Chiến Lôi Bình, sau đó đưa súng cho ông.
Chiến Lôi Bình nhìn khẩu súng: "Không tồi, không tồi, lắp tốt rồi, hơn nữa, còn không có lỗi, ha ha, Mộ Thiên giỏi quá."
Chung Tân thấy súng không có đạn, liền thở phào một hơi: "Hóa ra là trong súng không có đạn."
"Sao tôi có thể đưa súng có đạn cho trẻ con được."
Chung Tân tức giậm lườm mắt nhìn: "Thằng bé nó còn nhỏ như vậy, ông lại dám đưa nó chơi súng thật."
"Cái này gọi là bồi dưỡng từ nhỏ, hồi trước không phải tôi cũng dạy Nam Thiên như thế sao." Chung Tân hừ lạnh.
Chiến Quốc Hùng ngồi đối diện nhìn hai người họ, sau đó chuyển đường nhìn sang hai người trong sân, đôi mắt duệ trí hiện lên một tia thâm sâu.
Bên ngoài sân, Chiến Bắc Thiên kéo người ra sân sau, liền buông tay ra cảnh cáo: "Mày có chuyện gì thì nhằm về phía tao đây này, đừng hại người thân của tao."
Chiến Nam Thiên mỉm cười: "Mày sợ à?"
"Tao không sợ, tao chỉ đang cảnh cáo mày."
Nụ cười trên môi Chiến Nam Thiên không đổi: "Yên tâm, dù thế nào đi nữa họ cũng là người nhà tao, tao sẽ không làm tổn thương họ, tao á, chỉ định biến họ thành đồng loại của tao thôi."
Bình luận