Chương 10: Đồ đần
Vũ Thành Vãn về nhà đúng lúc cha mẹ đang cãi cọ, phản ứng đầu tiên của cậu là né tránh nhưng cậu chưa đi hết phòng khách đã bị gọi lại, bảo có việc cần nói chuyện.
Cậu ngồi xuống, Mạc Hiền dùng ngôn ngữ ký hiệu hỏi cậu: Tiểu Vãn, con ở nội trú được không?
Cậu hỏi: Sao lại thế?
Học ngoại trú hai năm rồi tự dưng lại bảo cậu lên trường ở, cậu không hiểu lý do.
Vũ Huy Kim nói: "Năm nay con lớp mười hai rồi, thời gian eo hẹp lắm. Đi đi về về rất lãng phí con ạ, tốt nhất là ở nội trú đi. Ít nữa lạnh hẳn rồi còn tuyết, đường thì đóng băng, con dậy sớm đi học có phải mệt không. Ở hẳn trường là tiện nhất."
Cậu đáp: Mùa đông năm nào chẳng thế? Tại sao năm nay con lại phải ở nội trú?
Cậu tỏ ra rất bài xích, đương nhiên trọ ở trường có cái tiện ở trường, mà ở nhà chẳng lẽ lại bất tiện? Mạc Hiền trả lời cậu: Năm nay rất quan trọng, con phải nắm chặt thời gian. Thôi nên ở trường con ạ.
Vũ Thành Vãn sầm mặt, Mạc Hiền đã quyết định rồi, không phải mẹ đang thương lượng với cậu mà chỉ là thông báo thôi. Cậu không thích cha mẹ như thế này, nói thẳng ra là cậu ghét giờ tự học buổi sáng. Ở nội trú nghĩa là cậu phải im lặng nhẩm bài giữa một lũ học sinh ê a học gạo, ở nội trú nghĩa là tối tối về ký túc xá cậu sẽ phải nghe chúng tiếp tục xì xào nói chuyện với nhau. Cậu không quan tâm đến chúng, thà cậu ở một mình còn hơn sống giữa đám đông.
Cậu đáp: Con không đồng ý.
Mạc Hiền tỏ vẻ nuối tiếc, cậu cầm ba-lô lên bỏ về phòng ngủ, gương mặt lạnh lùng như đá.
Anh Vũ con chạy ra, bảo: "Anh ơi em nghe từ tối đến giờ, ba mẹ định bắt anh ở trường thật đấy."
Cậu gật đầu, ngồi trên cái ghế sô-pha nhỏ, anh Vũ con bò lên lòng cậu. Anh Vũ con ở tuổi này vẫn rất thích ôm ấp, thích tiếp xúc thân mật với mọi người. Vũ Thành Vãn ôm lưng bế bổng nó lên xoay xoay trên không làm thằng bé cười khanh khách.
"Anh ơi em nhớ anh lắm."
Vũ Thành Vãn im lặng thở dài, nặn nặn mặt nó.
Cuối tuần trôi qua rất nhanh! Vũ Thành Vãn lại mang sữa đậu nành và quẩy nóng cho Trần Tụy, dù sao cũng không có danh sách nên cậu cứ tự do phát huy. Như bình thường đồ nước xách đi không tiện nên đứa bạn nào hỏi cậu đều sẽ từ chối.
Lần thứ hai lại được cho bữa sáng Trần Tụy kinh ngạc tròn mắt, miệng mấp máy không biết nói gì cho phải. Thế này là được ăn không hoài hoài luôn à?!
Vũ Thành Vãn mở bài vở ra học trước, Trần Tụy ngồi lụi cụi ăn sáng, cậu cứ có thói quen nép sát vào tường để tránh thu hút sự chú ý của mọi người. Vũ Thành Vãn đưa mắt nhìn lên, cảm thấy như là Trần Tụy còn giữ lại tập tính nào đó của mấy loài thú nhỏ.
Tháng mười rồi, tháng sau sẽ rét hẳn. Vũ Thành Vãn nhớ lại ngày mưa to hôm trước, lại nghĩ đến thái độ kiên quyết của cha mẹ cậu hôm qua. Trước kia cậu vẫn cho rằng cha mẹ mình không phải loại người như thế, giờ nghĩ lại các bậc cha mẹ trên đời này đều là vậy, họ nghĩ cho con cái, họ làm thay con cái.
Bình luận