Chương 101: Em muốn
Ngày hôm đó khi Vũ Thành Vãn ra khỏi nhà pin điện thoại anh còn 37%. Anh cứ đi mà không có đích đến, có lẽ... có lẽ chỉ cần anh nghĩ thông suốt anh có thể bình tĩnh nói chuyện với Trần Tụy. Hôm qua anh quá thô bạo còn gì?
Thành phố họ ở ngay cạnh chân núi, vào xuân rồi tuyết trên đỉnh núi còn chưa tan, ánh nắng rọi xuống khiến ngọn núi như ở ngay trước mắt. Họ chưa từng nghĩ đến chuyện lên núi chơi.
Vũ Thành Vãn chăm chăm đi về hướng ngọn núi, quả thật ngoài con người nhỏ bé thì núi hay trời đều bát ngát đến mức khiến người ta tưởng lầm có thể bắt kịp trong khoảnh khắc. Anh ngồi xe đến chân núi đã là chập tối, sóng ở đây yếu đến mức điện thoại chỉ còn dùng để xem giờ. Anh cũng không thấy sợ vì phía xa có khói bếp bay lên từ một căn nhà gỗ.
Anh dẫm trên mặt đất cứng rắn để đi về phía ngôi nhà, dưới chân anh có lẽ là tuyết tan rồi đóng băng lại nhiều lần nên trong đêm tối mặt đất đông kết lại, cảm giác không giống như bước trên mặt xi-măng ở thành thị.
Một con chó săn đột nhiên lao ra từ phía sau căn nhà sủa về phía anh, tiếng sủa dữ tợn trong mắt Vũ Thành Vãn chỉ là hai hàm răng nanh. Cửa nhà bật mở, một ông già đi ra lớn tiếng hỏi anh lạc đường phải không.
Anh dùng bút máy viết lên giấy rằng: Tôi không nghe được, ông viết ra giấy được không?
Ông cụ đến gần đọc dòng chữ trên giấy rồi chăm chú quan sát anh, khi tin chắc anh lạc đường thật ông ta mới cho anh vào nhà, rót cho anh một cốc trà nóng. Con chó nằm xuống cạnh lò sưởi, anh uống trà, nhìn quanh, nguồn sáng trong phòng hóa ra lại từ than củi và đèn dầu. Chỗ này không có điện, cũng không thể mắc điện được, tuyết lớn, gió lạnh và mưa dầm không chứa chấp được bất cứ loại dây điện nào. Đây đích thực là một vùng hẻo lánh có thể thấy bằng mắt thường dưới chân núi tuyết.
Ông già cầm một cuốn truyện ngụ ngôn Aesop rất dày, Vũ Thành Vãn hỏi sao ông lại đọc cuốn này.
Ông cụ đáp rằng vì nó dễ đọc, có thể đọc cho con John của ông ấy nghe. John chính là con chó đang nằm ngủ cạnh lò sưởi.
Không còn xe chạy khiến Vũ Thành Vãn chỉ có thể xin ngủ lại, lại thêm điện thoại mất sóng làm anh buộc phải bỏ ý định liên lạc với thế giới bên ngoài. Vậy mà anh ngủ rất say. Hôm sau ông cụ bảo muốn vào rừng đi săn, anh bị gọi đi cùng, chẳng biết vì sao anh lại đồng ý. Không khí ẩm ướt trong rừng giúp anh thở rất dễ chịu, gió đưa tới những bông tuyết đủ hình dạng như mành lụa, anh mơ hồ thấy được những âm thanh gió muốn anh nhìn thấy.
Anh làm rơi điện thoại ở trong rừng, nghĩ lại cũng thật lạ lùng, từ khi anh rời khỏi thành phố mọi thứ đều trở nên khác thường.
John không tìm được điện thoại cho Vũ Thành Vãn, ông già dọa cắt phần cơm tối của nó, cuối cùng con chó cũng bới ra được cái điện thoại trong đống rễ cây màu nâu. Chẳng biết bị gấu hay con gì cắn mà điện thoại của anh hỏng mất rồi.
Chập tối anh cảm ơn ông già rồi chuẩn bị rời đi, ông cụ chỉ cho anh hộp thư dưới chân núi, bảo anh có thể gửi thư lại đây. DHL có đưa bưu kiện đến chỗ này. Vũ Thành Vãn cười nhận lấy tờ giấy ông cụ đưa, trên đó có ghi địa chỉ. Anh định khi nào về sẽ gửi sang vài cuốn sách.
Bình luận