Chương 102: Hòa nhé

Ông lang ghim kim xuống là Vũ Thành Vãn đau tê người rồi, thật sự là quá đau, người lớn như anh mà còn chịu không nổi. Đây là phòng khám y học cổ truyền mà Trâu Lý Lý giới thiệu cho anh, cô nàng quả quyết rằng kiểu gì cũng có tác dụng. Ông lang không kê thuốc cho anh mà chỉ bắt anh đến châm cứu định kỳ, ổng bảo cái gì mà để 'hồi quy nguyên vị', đại ý là sắp xếp lại hệ thống thần kinh của anh. Nghe không đáng tin cho lắm.

Vậy mà châm cứu được hai tháng anh bắt đầu nghe được. Vũ Thành Vãn không nói cho ai cả, anh vẫn tỏ ra bình thản, vẫn để Trần Tụy giao tiếp bằng ngôn ngữ ký hiệu với mình mỗi ngày.

Về nước rồi Trần Tụy đã tìm công việc mới, anh làm nhân viên nướng bánh ở một tiệm bánh mì. Trần Tụy bảo Vũ Thành Vãn rằng việc mới này làm thích lắm, mai mốt học được nghề rồi anh sẽ mở hẳn một tiệm riêng, lúc nào làm bánh mì anh sẽ cho vào toàn nhân anh thích.

Vũ Thành Vãn hỏi Trần Tụy thích ăn nhân gì.

Trần Tụy đáp: Dâu tằm.

Vũ Thành Vãn bảo: Quả đó khó làm đấy, anh thấy nó toàn sâu không?

Trần Tụy quay phứt đi, làm bộ xem không hiểu ký hiệu của Vũ Thành Vãn. Lúc sau anh vừa thay quần áo vừa ngâm nga hát, anh thích Con Kiến kinh khủng, buồn cũng nghe, vui càng phải nghe.

Vũ Thành Vãn nhìn tấm lưng trần của Trần Tụy, Trần Tụy đang mập lên rồi, trông bây giờ cân đối hơn hồi đi nước ngoài nhiều. Thế là anh lại thuận tay vớ DV để quay. Phòng ốc kín đáo, ánh sáng mờ ảo, Trần Tụy quay lại ngượng ngùng đưa tay che ống kính, bảo: "Sao cái gì em cũng quay vậy."

Nói xong mới nhớ ra anh không nghe được, Trần Tụy đang định lặp lại bằng ngôn ngữ ký hiệu thì anh đã đặt DV xuống để trả lời: Cái hay hơn em còn quay rồi...

Đầu óc Trần Tụy chưa bao giờ nảy số nhanh như vậy, anh nghĩ ngay rằng cậu ấy nghe được rồi hay sao? Đời nào nhỉ, nghe được chẳng lẽ lại không nói với mình? Trần Tụy cảm thấy Vũ Thành Vãn bị nhạy cảm quá mức với vấn đề thính lực, cứ không nghe được là cắm đầu bỏ nhà đi bụi, nhiều khi cứ điên điên khùng khùng không thể đối thoại được. Nghĩ đi nghĩ lại Trần Tụy quyết định thử Vũ Thành Vãn xem sao.

Vũ Thành Vãn lật màn hình xem lại hình ảnh Trần Tụy mỏng manh trong khung hình tình cờ bị mất tiêu cự, lúc nào cũng có cái dáng vẻ của tuổi thiếu niên. Anh đam mê Trần Tụy của những ngày ấy, ngơ ngác vụng về khiến tim anh rung động.

Trần Tụy nằm trên giường, thấy Vũ Thành Vãn còn say sưa ôm DV anh nhủ thầm cứ xem đi xem đi, cả ngày không xem được cái gì đứng đắn hết. Đóng kịch cũng phải có dạo đầu, Trần Tụy xoay người nằm xây lưng lại với Vũ Thành Vãn, được chừng mười phút anh bắt đầu phát ra mấy tiếng rên ư ư rồi hai tay ôm bụng nằm im giả bộ đau.

Vũ Thành Vãn nghe thấy động tĩnh liền ghé đầu lên vai anh, xoay người anh lại, hỏi sao vậy?

Trần Tụy lắc đầu, anh cắn làm môi trắng bệch.

Vũ Thành Vãn hỏi: Đau bụng à?

Mắt Trần Tụy long lanh nước, đóng kịch phải đến nơi đến chốn mà lị, anh nói lí nhí: "Đau quá."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...