Chương 12: Tay trống

Thầy Trương đứng trực trước cửa, nhìn Vũ Thành Vãn là người cuối cùng bước vào lớp. Chuông reo mười phút rồi mới thấy mặt, đấy là thấy thầy đứng đây cậu chàng mới ra vẻ rảo bước nhanh hơn một tí. Thầy Trương không nói câu gì mà chỉ lừ mắt cảnh cáo đứa học trò. Tiển Binh giơ sách, quay sang bảo Trần Tụy: "Hê hê, nếu mà là tao á thầy chẳng phạt đứng hết tiết~"

Trần Tụy đang học thuộc từ mới, nghe thế thì hiếu kỳ quay lại, thấy cậu kéo ghế ngồi xuống rất khẽ khàng.

Vũ Thành Vãn vào bàn rồi thầy Trương bắt đầu lượn quanh lớp vài vòng, lúc đầu cậu còn ngồi rất nghiêm trang, thầy vừa đi khuất cậu bắt đầu gục xuống, gà gật ngủ.

Tiển Binh cười hí hí bảo: "Lên cấp ba hai năm mới được gặp mày trong giờ tự học sáng, xa lạ quá mày ơi."

Vũ Thành Vãn khoát khoát tay ý bảo Tiển Binh kệ cậu, giờ học sớm ồn quá, rất nhiều người lẩm nhẩm học thuộc lòng làm cậu không thể thích nghi ngay được. Trần Tụy ngừng nhẩm bài, quay lại khẽ đẩy cậu một cái. Cậu ngẩng lên, thấy Trần Tụy móc trong túi ra hộp dầu cù là, cái hộp dầu vỏ đỏ to hơn đồng xu một tí này cậu quen lắm, nhà ai chẳng sẵn. Trần Tụy đưa cho cậu, bảo: "Cho tỉnh."

Cậu nhìn nó bằng ánh mắt quái lạ, thật đấy à? Cậu để mình uể oải thế này là để đối phó với giờ tự học buổi sáng, cậu rất rất bài xích những lúc cần mở miệng nói kiểu này.

Chẳng hiểu quái gì cả. Cậu vẫn nhìn Trần Tụy, Trần Tụy bị cậu nhìn vậy thì lại cuống, mãi sau nó mới thảy hộp dầu lên bàn cậu rồi quay lại ngồi tụng đống từ mới tiếng Anh mà nó học hoài không thuộc.

Vũ Thành Vãn lại nằm bò ra bàn, thầy Trương lượn trở lại, gõ gõ mặt bàn cậu, bảo cậu học bài đi. Cậu ngoan ngoãn ngồi thẳng dậy, cầm sách lên nhưng ánh mắt bắt đầu lang thang đâu đấy, lúc thì nhìn mấy đứa đang cắm đầu nhẩm bài ở dãy trên, lúc thì nhìn Tiển Binh hí hoáy làm việc riêng... cuối cùng cậu dừng lại ở Trần Tụy.

Cũng hay, cậu chống cằm nghe Trần Tụy học từ mới, nó đọc trúc trắc, một từ sao đọc đi đọc lại chục lần vẫn không nhớ vậy? Trần Tụy học không tập trung lắm, đang nhẩm nhẩm tự dưng nó im, chắc là đầu óc lại thơ thẩn, lúc sau nó lại nhẩm tiếp. Có vẻ nó rất khó tập trung tư tưởng, Vũ Thành Vãn nhướng mày nhìn chăm chú Trần Tụy lâu lâu lại cắn móng tay trong nắng sớm, cứ vậy mà cũng qua được tiết tự học buổi sáng.

Học sinh ngoại trú duy nhất của lớp đã trở thành nội trú, thế nghĩa là không còn bữa sáng mua ngoài, quá khổ, quá quá quá là khổ.

Vũ Thành Vãn gập sách lại, Tiển Binh ôm bát gọi cậu: "Đi đê, đi xuống căng-tin với anh nào."

Vênh vênh váo váo. Vũ Thành Vãn lừ mắt với nó, cậu đứng dậy lại thấy Trần Tụy vẫn ngồi im tại chỗ. Chắc lại định ăn món bánh nướng cứng đơ đó đây, cậu gõ mặt bàn Trần Tụy, gõ đúng một cái, đủ để Trần Tụy ngẩng lên nhìn cậu.

'Đi ăn.' Cậu chìa cái bát trên tay, ra hiệu cho Trần Tụy cùng họ xuống nhà ăn.

Trần Tụy ngồi nửa vai dán tường, ngón tay trái vẽ vòng vòng trên trang sách, hai chân nó khép đàng hoàng dưới gầm bàn, một tư thế vừa rất ngoan vừa có phần đề phòng. Nó bảo: "Mình... có đồ ăn sáng rồi, không xuống đâu, các cậu đi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...