Chương 14: Sương trắng

Trước kia Vũ Thành Vãn không biết gì về Ninh Khả, cậu chỉ biết nó thường "đóng đô" ở sân bóng rổ. Một học sinh lớp mười một cùng biểu diễn với Vũ Thành Vãn kể cho cậu rằng anh trai Ninh Khả là Ninh Khang năm ngoái bị đi tù vì vụ án nào đó. Lúc đó báo cũng đăng tin, đương nhiên không ai muốn lên báo bằng cách đó.

Còn nữa, sân thể dục của trường hình như xây bằng tiền quyên góp của một nhà hảo tâm họ Ninh. Cùng họ, nhưng không ai biết rõ là người họ Ninh nào. Dù sao Ninh Khả chẳng học hành gì, suốt ngày lêu lổng ở sân bóng rổ cũng không ai đuổi nó.

Thật ra lý do chính khiến không ai gây hấn với Ninh Khả là thằng anh bất hảo của nó, người ta vẫn bảo vua thua thằng liều, có điên mới trêu vào loại ấy.

Vũ Thành Vãn tin chắc Trần Tụy sẽ không chủ động gây sự với Ninh Khả, nhưng trường học bé tí muốn tránh mặt một người không hề dễ.

Dạo này vì vướng giờ tập trùng với tiết cuối buổi chiều nên cậu khó mà kịp về đi ăn chung với Tiển Binh. Thường cậu sẽ về muộn khoảng mười lăm phút, lúc đầu Tiển Binh cũng đợi cậu mà sau cậu bảo nó đến giờ cứ đi trước đi. Cậu đi một mình vẫn gọi cơm được, chỉ hơi rắc rối một chút. Không nói được nên gọi món mất thời gian.

Trần Tụy cũng nghĩ đến chuyện này nên khi cậu đến cửa căng-tin thấy Trần Tụy đang đứng nhìn quanh quất thì biết ngay Trần Tụy đang đợi mình.

"Xong rồi à?" đợi cậu lên bậc tam cấp Trần Tụy mới hỏi.

Cậu gật đầu.

Trần Tụy lại hỏi: "Tối nay ăn gì thế?"

Vũ Thành Vãn đứng trước quầy gọi món, Trần Tụy xung phong làm người phát ngôn cho cậu rồi bưng bát cùng cậu tìm chỗ ngồi. Hai người im lặng ăn cơm, một bên ung dung từ tốn, một bên nhai chậm rề rề, ngoài tiếng thìa bát lanh canh thì không có âm thanh gì nữa.

Ăn xong Vũ Thành Vãn viết giấy cho Trần Tụy: Không phải đợi tôi.

Trần Tụy cầm mảnh giấy, lí nhí đáp: "Đầu giờ đông lắm, đợi ăn sau cho vắng."

Vũ Thành Vãn không tỏ ý gì nữa, rửa bát xong hai người trở lên lớp học tiếp.

Có lẽ gió thu cuốn hơi ấm đi mất, sau một đêm nhiệt độ bất chợt hạ xuống. Chưa hết tháng mười, tháng mười một còn xa nên trong lớp hiếm đứa nào đã chịu mặc quần mùa thu. Toàn bọn ưa điệu, chúng sợ mặc dày trông lùng bùng khó coi.

Có một bữa Trần Tụy đi từ quầy bán quà vặt ra thì gặp An Vũ, cậu biết cô nhưng hai người chưa từng nói chuyện. An Vũ học rất giỏi, giỏi đến mức đương nhiên ai cũng phải biết cô. Cô bé buộc tóc đuôi ngựa, mặc đồng phục, sau quần có vết bẩn. Trần Tụy có chị gái nên cậu biết về kỳ kinh nguyệt của con gái. Cậu không hề có phản xạ thích chọc ghẹo hay né tránh với chuyện đó, An Vũ không nhận thấy gì nhưng quanh cô đã có người thì thầm rỉ tai nhau. Cậu chạy theo An Vũ, đưa cho cô chiếc áo khoác đồng phục mới được phát hôm trước, bảo: "Bạn che đi, đằng sau ấy."

An Vũ thoắt cái đỏ mặt, cô nhận áo, buộc quanh hông rồi khẽ đáp: "Cảm ơn."

Trần Tụy về lớp trước An Vũ, trời này không mặc áo khoác lạnh thật.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...