Chương 18: Bánh ga-tô
Cuối tuần này là đúng dịp lễ mừng thọ của ông Vũ già, Vũ Huy Kim còn hai người chị gái, tiệc làm ở nhà họ Vũ, cả nhà ngồi vừa đầy hai bàn tròn lớn.
Trước khi đi Mạc Hiền vẫn do dự không biết có nên để Vũ Thành Vãn đi cùng không vì bố chồng cô luôn không thích Thành Vãn, cô sợ con đi thì bị thiệt thòi, mà không đi lại ngại ông già quở trách làm mất mặt Vũ Huy Kim trước anh em họ hàng. Cuối cùng nhà họ vẫn đi cả bốn người. Tiệc không làm ở nhà hàng nhưng có mời đầu bếp về nấu nướng trong sân, bước vào nhà đã thấy mùi tanh tanh của nước rửa thịt sống.
Vũ Thành Vãn vào theo sau Mạc Hiền, gian nhà chính rộng rãi lúc này đã bày khá nhiều quà khách mang đến, cậu đặt gói quà mừng thọ cha mẹ cậu mua lên bàn. Vũ Bái ngồi trên sô-pha, bên cạnh cái bàn để đồ có treo một tấm gương lớn, cậu thấy Vũ Bái liếc nhìn mình trong gương. Ông ta chỉ nhìn lướt rồi ngoảnh đi bởi vì anh Vũ con đã vào, Vũ Bái cười làm nếp nhăn hằn đầy mặt, ông ta gọi đích tôn đến rồi đấy.
Vũ Thành Vãn quá quen rồi, cậu lẳng lặng lùi lại sau lưng Mạc Hiền. Mạc Hiền đã bắt đầu cau mặt, Vũ Huy Kim lén kéo kéo cô, nói nhỏ: "Hôm nay là sinh nhật ba, đừng để người ta cười, em."
Cô hừ một tiếng rồi quay lại dùng ngôn ngữ ký hiệu mắng Vũ Bái với Vũ Thành Vãn, đằng nào ông già thấy cũng không hiểu.
Bày tiệc đãi khách là phải chờ đợi, đợi người này người kia đến đông đủ, Vũ Thành Vãn chán quá bật tivi lên xem phim bộ, phim chẳng đầu chẳng cuối mà cậu xem có vẻ rất chăm chú. Cậu làm thế để khỏi phải tiếp chuyện ai, thậm chí cậu có thể vờ như tai cũng nghe không được tốt. Đằng nào không nói được cũng là tật vĩnh viễn rồi nhưng mỗi lần gặp họ hàng người ta vẫn cứ phải 'hỏi thăm' cậu vài câu.
Giữa trưa mới vào tiệc, một bàn đàn ông, một bàn phụ nữ. Mới đầu Vũ Thành Vãn ngồi bàn chính cùng Vũ Huy Kim nhưng tự dưng Vũ Bái nói: "Cháu đừng ngồi đấy, để anh Vũ con vào." Cậu sững sờ, bàn ghế giam cậu tại chỗ làm cậu không cử động được, phút chốc cậu bị đẩy vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Chính Vũ Huy Kim cũng có vẻ lúng túng, anh ta ho húng hắng rồi lựa lời khuyên cha mình: "Ba ơi anh Vũ con còn bé, không nên ngồi bàn này đâu."
"Cháu đích tôn của tao làm sao mà không được ngồi." Vũ Bái dựng râu trợn mắt quát, Vũ Thành Vãn đứng bật dậy, nhanh chóng kéo ghế quay lưng đi sang bàn bên kia. Không khí trong phòng phút chốc như bị rút cạn, căng thẳng yên ắng, một lúc lâu sau có tiếng cụng chén khởi đầu rồi dần dần mọi người mới lại chuyện trò rôm rả.
Anh Vũ con sang bàn chính ngồi thật, cả bàn toàn đàn ông nốc rượu như nước lã. Thằng nhỏ bĩu môi nhấp nhổm ngoái lại nhìn anh, nó chỉ thấy được cái lưng thẳng tắp của anh nó chứ chẳng hóng được gì thêm.
Vũ Thành Vãn ngồi cạnh Mạc Hiền, cô gắp thức ăn cho cậu liên tục, những người phụ nữ đã có gia đình quanh bàn đang buôn dưa lê với nhau, cô không hòa nhập được với họ. Cậu và mẹ cùng như những kẻ ngoài rìa.
Có người thiện chí bắt chuyện với mẹ con Mạc Hiền, người đó hỏi: "Con chị dạo này cao thế nhỉ."
Mạc Hiền gật đầu, đáp: "Mười bảy rồi, nó cao hơn bạn đồng lứa một ít đấy."
Bình luận