Chương 21: Chăn gối

Đầu tuần sau đã có kết quả thi tháng, lúc ấy Vũ Thành Vãn đang ở trong văn phòng vì Vũ Huy Kim gọi cậu lên có việc, thầy Trương tiện thể đưa phiếu điểm cho cậu xem luôn.

Thần kỳ, Vũ Huy Kim nói không sai chút nào. Thầy Trương cầm cái cốc thủy tinh lên uống một hớp, nghĩ thầm trong lớp có tin đồn An Vũ yêu sớm là thật hay sao nhỉ. Nếu không tại sao con bé lại bị bỏ xa quá vậy? Mà cũng không đúng, khách quan mà nói thì điểm của An Vũ không hề kém lần trước, thành tích ở mức này muốn đạt cao hơn cũng khó. Chỉ có thể nói là Vũ Thành Vãn tiến bộ thần tốc. Lẽ nào bình thường cậu chàng vẫn học lớt phớt à?

Vừa hay có mặt đương sự ở đây, thầy Trương bảo luôn: "Thành Vãn này, có cuộc thi thành phố đấy, em học thế này mà không tham gia thì tiếc quá."

Vũ Huy Kim cũng cảm thấy vậy, thế là Vũ Thành Vãn tham gia thi thành phố cùng đoàn thí sinh của thị trấn.

Cậu đi bốn ngày, vắt qua một ngày chủ nhật. An Vũ cũng biết nếu thành tích của cô trong kỳ thi vừa rồi tốt hơn thì chắc chắn cô cũng được đi thi. Nhưng loại chuyện này không phải cố mà được, không việc gì phải ép kiệt mình đến thế.

Thành tích của Trần Tụy thì vẫn kém, đội sổ với thứ hai từ dưới đếm lên chẳng khác gì nhau. Thầy Trương trông cái bộ dạng bất trị của nó là thấy mệt trong lòng.

An Vũ vẫn kiên trì dạy Trần Tụy học, sau đó đến một hôm Trần Tụy thật sự không nhịn được nữa nên đành phải bảo cô ngừng dạy cậu đi, có thời gian phụ đạo cho cậu thà cô đi làm thêm đề còn hơn. Cô cười bảo không sao, một ít thời gian này không ảnh hưởng gì cả. Trần Tụy buộc phải nói thẳng rằng trong lớp bạn bè đồn rất nhiều, cậu không muốn nghe người ta nói về An Vũ như vậy, nhưng cậu cũng không thể bắt mọi người im đi được. Cậu cứ cảm thấy như thế này rất có lỗi với An Vũ.

An Vũ nghe xong vẫn chỉ cười, cô bảo các bạn đó quá ấu trĩ, làm như giữa con trai và con gái chỉ có thể là tình yêu không bằng. Cô đâu có thích yêu đương, học vui hơn yêu nhiều. Thấy người ta dạy nhau học một tí đã đồn ầm lên thế, sao họ không thể nghĩ tốt về người khác được nhỉ?

Trần Tụy sửng sốt, hóa ra An Vũ vô tư hơn cậu nhiều. Cậu không khỏi cúi mặt trước An Vũ, cậu cảm thấy An Vũ như nước, còn cậu là mỡ đông. Mỡ đông chỉ biết nổi lềnh phềnh trên mặt nước. Cậu bảo: "Mình biết bạn không có ý đấy, đương nhiên bạn phải... bạn xứng đáng với người tốt nhất. Nhưng mọi người trêu ghẹo bạn độc địa quá, bạn không đáng phải nghe những lời đó."

An Vũ hỏi: "Sao bạn cứ nói vòng vo thế, cuối cùng ý bạn là sao?"

Trần Tụy hạ giọng, bảo: "Là bạn đừng dạy mình nữa, đừng nói chuyện với mình, coi như không quen biết mình đi, được không."

Đôi mắt chứa đầy uất ức của Trần Tụy nhìn An Vũ làm cô nghẹn lời, thật sự chưa từng gặp ai không biết phải trái như vậy. Đúng là cô bị sự lì lợm của Trần Tụy đẩy lui. Cô nghĩ tính tình Trần Tụy cũng chẳng ra sao.

Hôm Vũ Thành Vãn về trời càng lạnh, bầu trời xám trắng như sắp sập xuống, có lẽ sẽ có tuyết thật. Cậu lặng lẽ đi vào từ cửa dưới lớp, lạnh nên cửa lớp không được đóng chặt, phải nhét một cục giấy vào khe để chốt cửa khỏi bị đóng băng.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...