Chương 24: Đi chơi

Trần Tụy nói được thì làm được, nó làm tới mức Vũ Thành Vãn phải mang thuốc tiêu hóa đi học vì sợ nó tức bụng khó chịu. Bình thường Trần Tụy ăn ít, chiều nay nó ăn nhiều quá nên suốt quãng đường đến trường nó bước đi cứ ì ạch.

Vũ Thành Vãn nhét thuốc tiêu hóa vào miệng bắt nó nhai, lúc này gió đã lạnh buốt, Trần Tụy mặc áo để hở cái cổ cao gầy, mũi nó đỏ ửng. Đúng ra phải quàng khăn vào.

Hình như lúc nào An Vũ cũng phải đi trước Vũ Thành Vãn một bước, cô bé để một cái khăn quàng trên bàn Trần Tụy, vẫn là sợi màu xanh hải quân, đường kim mũi chỉ trông không khéo léo lắm. Trần Tụy nhận đồ của An Vũ nhiều đến mức thấy áy náy, cậu đã định trả lại rồi nhưng khi giở cái khăn ra thấy kiểu dáng xong tim cậu lại thắt lại.

Xưa lắm rồi, kiểu khăn đan bằng loại sợi này chỉ hồi bé Trần Tụy mới quàng, giờ trông thật là lạc hậu. Giống hệt những chiếc khăn mẹ cậu từng đan cho cậu.

Vũ Thành Vãn thấy Trần Tụy cầm khăn quàng gọi An Vũ ra ngoài, hai đứa đứng dựa vào lan can. Ánh nắng nhạt nhẽo khiến Trần Tụy trở nên trong suốt như những bông tuyết phiêu du lơ đãng, chưa muốn rơi xuống của mùa đông này. Vũ Thành Vãn mở cửa sổ ra, tiếng gió ùa vào cùng những âm thanh ồn ào bên ngoài.

Trần Tụy hỏi An Vũ: "Mẹ mình đưa đúng không?"

An Vũ thoáng sửng sốt rồi giả bộ ngơ ngác hỏi lại: "Gì cơ? Thì là mình chứ ai."

Trần Tụy nắm tóc, thật hiếm thấy cậu không có vẻ câu nệ rụt rè như mọi khi, cậu bướng bỉnh nói: "Đôi găng hôm trước đó, hồi bé mẹ mình đã móc cho mình bằng sợi tháo từ áo len cũ của chị hai. Cả khăn quàng này... cũng thế. Súp chua cũng là mùi vị mẹ mình làm, quá tam ba bận, không thể trùng hợp nhiều thế được. Là mẹ mình đúng không? Bạn biết mẹ mình đúng không?"

An Vũ hấp háy mắt, bất mãn nói: "Đồ mình tặng bạn dù bạn không thích cũng không phải bịa chuyện như thế để từ chối mình đâu." Cô làm bộ giận dỗi rồi bỏ vào lớp, không thèm nhìn Trần Tụy.

Trần Tụy nhìn theo bóng lưng An Vũ, cậu thất vọng cúi đầu, chẳng lẽ là cậu quá nhạy cảm thật. Đúng ra ngay từ đầu cậu không nên nhận đồ của An Vũ, bởi vì đôi găng đó giống mẹ làm quá, cả khăn quàng cũng thế, cũng giống hệt.

Cậu luôn cố chấp tin rằng mẹ sẽ trở lại, không phải hôm nay thì cũng là một ngày nào đó.

Trần Tụy vào lớp, cậu cảm thấy lớp hôm nay rất lạnh, hóa ra cửa sổ đang mở. Vũ Thành Vãn đang vùi đầu làm bài, cậu thuận tay đóng cửa lại rồi chà chà hai bàn tay lạnh buốt.

Vũ Thành Vãn nghe được hết rồi, cậu viết tờ giấy nhắn cho An Vũ rồi mượn danh Tiển Binh để gửi.

Tiếng tăm của Tiển Binh thì cũng chẳng tốt đẹp gì, An Vũ từ chối mấy lần cuối cùng đành phải nhận xem cậu ta muốn gì. Mở giấy ra cô nhận ra ngay là nét chữ Vũ Thành Vãn, theo phản xạ An Vũ đã chực xé luôn thì nhác thấy tên Trần Tụy, cô lại chần chừ rồi đành cố đọc cả lời nhắn.

Sau đó giờ ra chơi Vũ Thành Vãn còn gọi An Vũ ra nói chuyện một lần, Trần Tụy nhìn thấy nên nó đứng trong lớp ngóng nhìn hai người qua cửa sổ. An Vũ cũng khá cao, chắc khoảng một mét sáu bảy, cô đứng trước mặt Vũ Thành Vãn trông rất xứng đôi. Cậu tì lên bậu cửa sổ, thầm tự hỏi Vũ Thành Vãn và An Vũ đang nói chuyện gì, hay là bảo An Vũ đừng giao lưu với cậu nữa nhỉ? Như thế làm cậu ấy ghen đúng không? Liệu An Vũ có mách tội mình với Vũ Thành Vãn không nhỉ? Lần nào Trần Tụy cũng bị những câu hỏi tự biên vớ vẩn của mình dọa hết hồn, cậu cảm thấy hai người đó đều tốt thật. Nếu Vũ Thành Vãn thật sự rất rất rất rất thích An Vũ thì từ nay cậu sẽ không nhận đồ của An Vũ nữa, cũng không tiếp chuyện An Vũ luôn. Dù sao cậu... cũng không thể có lỗi với Vũ Thành Vãn được.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...