Chương 28: Đồi trụy
Từ khi ngồi cùng bàn với Trần Tụy Vũ Thành Vãn nhận ra điểm tiện nhất là cậu sẽ chắn giữa An Vũ và Trần Tụy. Mỗi lần An Vũ xuống gọi Trần Tụy cậu sẽ ngồi lì tại chỗ, cứ thế là Trần Tụy không thể ra được. Vũ Thành Vãn cũng không ngờ mình có thể làm được chuyện ấu trĩ như vậy. Trần Tụy tính hèn, gan nó bé tí, mỗi lần muốn nhờ cậu dịch ra nó cũng không biết phải nói thế nào. Sau này nó tìm được cách níu áo Vũ Thành Vãn, thế là Vũ Thành Vãn sẽ chịu. Từ đó động cái là nó níu níu kéo kéo.
Vũ Thành Vãn viết giấy cho Trần Tụy, bảo: Phiền phức quá, đi ra ít thôi.
Nói dối. Còn lâu Trần Tụy mới tin, nó biết cậu cố tình cản nó ra ngoài, chắc cậu thích An Vũ lắm lắm thật, chẳng qua cậu không thể hiện quá rõ ràng thôi. Mà Trần Tụy vẫn biết thừa. Có thế cậu mới không cho Trần Tụy ra ngoài nói chuyện với An Vũ chứ.
Và điều khiến Vũ Thành Vãn bất ngờ nhất là có một ngày cậu lại được Trần Tụy thừa hơi lo chuyện bao đồng.
Vũ Thành Vãn đang dạy Trần Tụy học, cậu biết cái kiểu của Trần Tụy rồi, gặp bài nào nó hiểu mắt nó sẽ sáng lấp lánh rất lanh, phải bài không hiểu thì nó ỉu xìu, mắt đờ đẫn. Trần Tụy không cần mở miệng Vũ Thành Vãn cũng biết ý nó thế nào. Nhưng ngặt nỗi số lần Trần Tụy tỏ ra hào hứng quá ít, Vũ Thành Vãn không nói được nên cậu phải ngừng bút tại những chỗ Trần Tụy mắc, cậu gõ gõ ngón trỏ xuống bàn cho đến khi Trần Tụy hiểu ra cậu mới lại giải bài tiếp.
Nhưng Vũ Thành Vãn chưa bao giờ nổi nóng với Trần Tụy, nhiều khi Tiển Binh ngồi sau hóng hớt một lúc cũng phát bực rồi lải nhải: "Lợn nó cũng biết làm, lợn vừa trèo cây vừa giải mười bài này mày ơi, sao mày vẫn không làm được vậy? Bộ mày là lợn hả?"
Đó là vì Trần Tụy rất khó tập trung tư tưởng, Vũ Thành Vãn hiểu nó nhưng Tiển Binh không hiểu, cứ bực là nó lại xiên xỏ mấy câu như vậy. Vũ Thành Vãn phải quay lại ra hiệu cho Tiển Binh im.
Trần Tụy lúng túng quá thể, nó lí nhí bảo: "Mình dốt quá, thôi cậu đừng dạy nữa."
Vũ Thành Vãn đáp: Không dốt, sắp làm được rồi còn gì.
Trần Tụy nằm bò ra bàn, hai con mắt đảo đảo như viên bi thủy tinh, bị Tiển Binh châm chọc mấy câu nó lại hết cả tự tin rồi. Vũ Thành Vãn có lòng đến mấy mà nó không hợp tác thì thánh cũng phải bó tay.
Lại một lúc sau áo Vũ Thành Vãn bị kéo kéo, Trần Tụy đẩy sang một tờ giấy. Từ lúc Trần Tụy học được ngôn ngữ ký hiệu hầu như hai đứa không chuyền giấy cho nhau nữa. Vũ Thành Vãn giở tờ giấy ra xem, thấy hàng chữ tròn vo của Trần Tụy viết: Cậu muốn tỏ tình với An Vũ không? Mình đưa thư tình hộ cho.
Nhất thời Vũ Thành Vãn không biết phải khóc hay cười.
Trần Tụy cảm thấy việc này mình làm giúp Vũ Thành Vãn được, nó vô dụng quá, chẳng đỡ được việc gì khác cho Vũ Thành Vãn.
Vũ Thành Vãn đáp: Để tối, tôi xem viết thư thế nào.
Trần Tụy nhận lại tờ giấy, nó đã ghi nhớ chuyện này trong lòng, nó sẽ đợi Vũ Thành Vãn viết thư xong.
Bình luận