Chương 35: Mặt trăng
Lúc đầu khu tập thể chưa đậm đà hương vị năm mới lắm, giờ này ít người qua lại, cửa sổ nhà nào cũng treo lủng lẳng những dây thịt khô. Sau đó dần dần có tiếng làm gà mổ cá, tiếng dầu đổ vào chảo xèo xèo, mỗi lúc một náo nhiệt hơn.
Vũ Thành Vãn chỉ đưa Trần Tụy xách túi kẹo nhẹ nhất, ba người đi hàng một lên tầng. Có lẽ anh Vũ con nghe được tiếng chân Vũ Huy Kim nên chạy ra mở cửa, nó ngóng cổ về phía hành lang gọi ba ơi.
Nhà này là thuê để ở cho tiện công tác, ở quê nhà họ Vũ Vũ Bái đã xây gian nhà riêng cho Vũ Huy Kim nhưng chỉ Tết cả gia đình mới về ở. Bên nhà Mạc Hiền cũng có nhà nhưng cũng xa, đi đi về về bất tiện. Hai thằng con đều đang đi học nên cả nhà họ thuê nhà ở đây luôn.
Mạc Hiền gặp lại Trần Tụy thì sửng sốt, ngày cuối năm rất hiếm khi có khách đến nhà chơi, thậm chí Tiển Binh cũng không sang nhà cô thời điểm này. Ấn tượng đầu tiên rất quan trọng, Trần Tụy quá thanh tú, Mạc Hiền chưa bao giờ gặp một đứa con trai nào có vẻ ôn hòa nhã nhặn như nó.
Lúc Trần Tụy vào nhà nó cúi mình chào hỏi rất lễ phép, cũng chẳng ai để ý đến ánh mắt dò xét của Mạc Hiền. Cuối năm bận rộn, lòng dạ rối ren, có chuyện gì bực bội cũng tạm gác sang một bên.
Anh Vũ con nhảy nhót quanh Trần Tụy một lúc thì bị Vũ Thành Vãn kiếm cớ xua đi, cuối cùng trong phòng cũng yên tĩnh. Trần Tụy cởi áo khoác ra, phòng ấm áp làm mặt nó đỏ ửng. Không còn áo mới, cái áo len tay hơi cộc lộ ra, nó lại trở về với bộ dạng rất bình thường ở trường. Bản chất Trần Tụy là vậy, không nghĩ rằng sẽ đến nhà ai nên nó chỉ mặc áo mới bên ngoài, bên trong vẫn là quần áo cũ.
Vũ Thành Vãn cảm thấy áo len của Trần Tụy hơi chật rồi, áo bó làm vai nó cứ rụt lại, cổ không cất lên được, cả người đều câu nệ mất tự nhiên.
Mặc áo của tôi đi.
Vũ Thành Vãn mở tủ quần áo chọn cho Trần Tụy một cái áo len màu trắng tinh, như chưa mặc bao giờ. Trần Tụy cụp mắt, giơ cao hai tay để Vũ Thành Vãn giúp nó thay sang cái áo rộng. Tĩnh điện phát ra tiếng bép bép, khung xương gầy gò của nó vẫn chưa duỗi thoải mái được, tóc nó bị cổ áo làm xù lên. Vũ Thành Vãn ấn ấn đầu Trần Tụy, vẫn bảo nó thật đáng yêu.
Trần Tụy đang tiếp nhận một thân phận mới, bước vào một mối quan hệ mới, cảm giác ngỡ ngàng làm nó không biết phải cư xử ra sao. Nó không... không biết... thích nhau phải thế nào. Giống như nó chưa bao giờ muốn leo lên, nó chỉ là một con ốc sên nằm im trong địa bàn nhỏ xíu của nó, đợi một con ốc sên khác đến chạm râu với nó. Mà Vũ Thành Vãn không phải ốc sên. Cậu là sói, cũng có lẽ là hổ.
'Cậu mà là con gái thì hôm nay chắc chắn không được đóng cửa này.'
Vũ Thành Vãn đưa mắt ra hiệu về phía cánh cửa phòng đã khóa trái. Trần Tụy chợt nhớ đến Ninh Khả, tự dưng nó rùng mình. Nhà họ Vũ rất tôn trọng không gian riêng tư, nhưng đương nhiên nếu hôm nay Vũ Thành Vãn đưa về một người bạn nữ thì cánh cửa đó sẽ không được phép đóng.
Trần Tụy nghĩ đó là tín hiệu ám chỉ của Vũ Thành Vãn, nhất là khi Vũ Thành Vãn đã gác cằm lên vai nó, hơi thở nóng ấm phả sau vành tai, cử chỉ thân mật khó tả bằng lời khiến Trần Tụy cảm thấy đại não mình bị thiếu dưỡng khí.
Bình luận