Chương 44: Thư
Đã một ngày Trần Tụy không ăn uống gì, cậu nuốt không trôi, dạ dày cậu chỉ óc ách nước. Gió thu quét qua sân nhà, ông cụ đang quét lá rụng, tiếng chổi quèn quẹt trên sân như cào vào lòng Trần Tụy, khiến cậu cảm thấy khó chịu hơn. Cậu bò dậy khỏi giường, đến trường Vũ Thành Vãn.
Thứ bảy, trường rất vắng, Trần Tụy đi thẳng đến tòa nhà ký túc xá. Cậu mới đến ký túc xá của Vũ Thành Vãn vài lần nhưng cậu nhớ rõ đường.
Cũng thật là tình cờ, Trần Tụy đến nơi, vừa đứng dưới sân vài phút thì thấy Vũ Thành Vãn xuống, đi cạnh cậu ấy là người bạn cùng phòng, hai người 'cười cười nói nói' với nhau. Đương nhiên là anh bạn đó nói, Trần Tụy nhìn thấy nụ cười hờ hững trên môi Vũ Thành Vãn, bộ não đang tê dại của cậu bắt đầu hoạt động. Ngay sau đó Trần Tụy thấy cậu ấy làm ngôn ngữ ký hiệu với người bạn cùng phòng, anh ta xem rồi trả lời.
Cũng bằng ngôn ngữ ký hiệu.
Mùa thu đã đến như thế nào Trần Tụy cũng chẳng biết, sao trời lạnh quá, cậu âm thầm cúi đầu, trong khoảnh khắc Trần Tụy định cứ thế bỏ đi. Người bạn cùng phòng của Vũ Thành Vãn thực ra cũng mới học ngôn ngữ ký hiệu, anh ta học đại khái là để tiện giao lưu với Vũ Thành Vãn. Quả nhiên là đầu óc của những người thông minh, họ học loáng cái đã thành thạo, đâu có như Trần Tụy chật vật mãi mới học xong.
Nhưng cậu là người đầu tiên, cậu là người đầu tiên làm điều đó vì cậu ấy. Đột nhiên Trần Tụy nhận ra một sự thật tàn nhẫn, đó là cậu chỉ có thể là người đầu tiên, ngoài chiếm được suất đầu bước ra sân khấu hình như cậu không còn gì để so bì với bất cứ người nào sẽ xuất hiện trong cuộc đời Vũ Thành Vãn.
Cậu rầu rĩ cúi đầu, quay lưng đi, gió táp vào mặt Trần Tụy, đột nhiên có ai nắm chặt cánh tay cậu, Trần Tụy quay lại đối diện với đôi mắt Vũ Thành Vãn. Vũ Thành Vãn chỉ bình tĩnh nhìn cậu. Gió lại vòng qua họ.
Vũ Thành Vãn đưa Trần Tụy đến trước mặt Ưng Dương, giới thiệu ngắn gọn đôi bên, Ưng Dương chìa tay ra rất lịch sự, Trần Tụy bắt tay cậu ta rồi thả ra thật nhanh. Tay Ưng Dương rất cứng, không có vẻ nhanh nhẹn như lúc nãy cậu ta làm ngôn ngữ ký hiệu.
Họ đang trên đường đến căng-tin ăn cơm, Trần Tụy không cảm thấy thèm ăn chút nào. Vì gặp Ưng Dương nên cậu chỉ muốn đi về ngay lập tức, chuyến đi này thế là vô ích. Không, cũng không hẳn là vô ích, dù sao cũng thấy được cậu ấy rồi. Vậy cũng đủ.
Vũ Thành Vãn lại kéo tay Trần Tụy lại, ra hiệu cho cậu đi theo. Trần Tụy đi theo sau họ, cậu thấy Ưng Dương cũng là người hay chuyện, hai người họ đang nói chủ đề học hành, Trần Tụy nghe không hiểu. Rất nhiều từ ngữ chuyên ngành chen chúc chui vào não Trần Tụy, cậu nghe câu sau quên câu trước, cậu chỉ đi sau lưng Vũ Thành Vãn, nhìn bờ vai rộng và cái lưng thẳng tắp như cọc tiêu của cậu ấy.
Vào đến căng-tin, Ưng Dương nhanh nhẹn gọi cơm, thậm chí cậu ta và Vũ Thành Vãn giao lưu với nhau chỉ bằng một ánh mắt. Trần Tụy kinh ngạc đứng nhìn, không thiết lên tiếng gọi đồ nữa.
Vũ Thành Vãn để ý đến ánh mắt cậu, cậu ấy ra quầy gọi cho Trần Tụy một phần cơm. Trong lúc ấy Ưng Dương vẫn nói thao thao bất tuyệt, Trần Tụy chẳng nghe lọt tai một lời nào.
Bình luận