Chương 46: Tiểu Vãn
Không biết tắt thì khỏi cần tắt, để mà học tập.
Vũ Thành Vãn bắt đầu tìm video cho Trần Tụy xem, giữa ban ngày ban mặt Trần Tụy cuống muốn chết, sao cậu ấy lại thế được, đã không cho tắt còn ép người ta phải xem. Ngồi nửa ngày nó tức quá mới lúng túng bảo: "Không biết... xấu hổ."
Vũ Thành Vãn đáp: Ừ đấy.
Trần Tụy khựng lại, phải rồi tại nó cứ nhạy cảm với chuyện đó chứ... loại chuyện đó... không phải là quá tự nhiên hay sao? Trần Tụy cũng chẳng hiểu mình còn kháng cự cái gì nữa, Vũ Thành Vãn dựa vào cạnh bàn, nhìn nó.
Nhìn thẳng vào biểu cảm trên gương mặt nó, hai mắt, cái trán nhăn nhó, vẻ luống cuống rồi lại bần thần ngơ ngác. Không thể phủ nhận Trần Tụy đỏ bừng hai má trông thật xinh đẹp.
Vũ Thành Vãn thuận tay tắt máy tính, đợi Trần Tụy tỉnh ra rồi cuống quýt định đứng dậy cậu mới tóm tay nó kéo lại trước mặt mình. Cậu ngồi trên bàn, Trần Tụy đứng trước mặt cậu, nó lại cao hơn rồi, 1m77 rồi nhỉ?
Cậu chỉ nắm tay Trần Tụy, hormone tràn ra từ màn hình máy tính ban nãy khiến Trần Tụy cảm giác lúc này chắc chắn cậu sẽ làm gì đó còn ghê gớm hơn từ trước đến giờ. Nhưng cậu chẳng làm gì cả.
Trần Tụy chịu hết nổi ánh mắt chăm chú đầy hàm ý của Vũ Thành Vãn, nó cúi đầu, hỏi: "Cậu muốn không?"
Vũ Thành Vãn nghĩ ngợi rồi đáp: Lúc này thì không.
Trần Tụy nhìn chằm chằm bàn tay Vũ Thành Vãn, cậu lại tiếp: Bao giờ cậu muốn tôi sẽ muốn.
Cặp mắt đen láy của Trần Tụy sáng lên một chút, không biết nó nghĩ cái gì.
Trần Tụy nhận được một lá thư qua bưu điện, thư hồi âm rất ngắn gọn với lối chữ đẹp thanh tao:
Đã nhận được bánh hạch đào, rất ngon, đừng gửi thêm quà nữa. Trời lạnh nhớ mặc áo ấm, cuộc sống có gì khó khăn hãy viết thư cho tôi.
Trần Tụy vuốt ve lá thư, lòng thấy ấm áp dễ chịu, lúc này nó đã có chút ý chí phấn đấu, nó tự hứa với mình rằng sau này tốt nghiệp sẽ trả ơn cho ân nhân. Trái ngược hẳn với Trần Cương, nói đến cũng thật là vô tâm, Trần Tụy đi xa quê là vậy nhưng hầu như nó không nhớ đến Trần Cương. Nó không nhớ Trần Cương, Trần Cương cũng không hề liên lạc với nó, Trần Tụy lại cảm thấy đây là trạng thái tốt nhất với mối quan hệ cha con giữa họ. Mỗi người một phương, không ai gây phiền toái cho ai. Đương nhiên sau này Trần Tụy vẫn sẽ phải phụng dưỡng lúc Trần Cương về già, Trần Cương không ra gì thì Trần Tụy cũng chẳng phải đứa con lý tưởng, nó làm gì có tư cách kén chọn. Ít nhất nó sẽ không là một kẻ vô ơn.
Hình như mùa thu giúp giấc ngủ ngon hơn, Trần Tụy nằm ngủ rồi bắt đầu mơ, giấc mơ chân thực đến mức nó cứ tưởng là thật.
Trần Tụy mơ thấy mình trở lại thời cấp ba, lần này nó không bị bắt nạt, không bị sỉ nhục nữa, nó chăm chỉ học hành, thành tích của nó cũng tàm tạm, chắc là đậu được đại học. Nó có một cuộc sống trung học đàng hoàng đúng nghĩa, thật tốt biết bao.
Bình luận