Chương 47: Cuộc thi

Mùa thu vẫn trôi, trường Trần Tụy sắp tổ chức hội thao nên cuối tuần nó vẫn phải lên trường để tập. Trần Tụy đăng ký thi chạy 400m và phiên bản tập thể hai người ba chân. Vũ Thành Vãn hỏi sao nó tích cực thế, Trần Tụy bảo vì lớp ít con trai quá nên nó bị lôi đi cho đủ mặt.

Nửa tháng chuẩn bị hội thao là nửa tháng Trần Tụy không về nhà, cũng là nửa tháng hai đứa không gặp nhau. Vũ Thành Vãn cũng bận bịu không thoát đi được, thời gian quá quý giá.

Một buổi chiều muộn, bầu trời đỏ rực như muốn ập xuống đầu, Vũ Thành Vãn đang trên đường đi lên thư viện thì thấy Trần Tụy đứng dưới gốc cây đợi mình. Cậu mừng rỡ bước lại, hỏi: Xong rồi à?

Trần Tụy đáp chưa xong, mai mới là hội thao. Mai thứ bảy, cậu có muốn sang trường mình xem không?

Vũ Thành Vãn nghĩ một lát rồi đồng ý. Tay cậu vẫn cầm cuốn sách chuyên ngành, cậu có chuyên đề phải hoàn thành, không thể chậm tiến độ được nên bảo Trần Tụy về nhà trước, tối cậu sẽ về. Trần Tụy nghĩ lại lần trước hai đứa giận nhau cũng một trước một sau về nhà nên nó cương quyết hỏi Vũ Thành Vãn mình cùng lên thư viện được không, cậu học xong rồi cùng về.

Vũ Thành Vãn dùng thẻ của mình để mượn cho Trần Tụy hai quyển tạp chí, Vũ Thành Vãn ngồi học, Trần Tụy ngồi cạnh xem tạp chí, những tia nắng sót lại xuyên qua cửa kính, rớt vào thư viện. Chỉ một lát Trần Tụy đã ôm bàn ngủ trong ánh nắng nghiêng nghiêng. Nó là người đầu tiên cũng là người duy nhất nằm ngủ trong thư viện, Vũ Thành Vãn lẳng lặng cởi áo khoác đắp cho nó. Trong nắng chiều cậu cảm giác như Trần Tụy cuộn lại thành nhỏ xíu, lòng cậu như tan chảy. Cây cối không thể thiếu ánh sáng, con người cũng thế.

Đến khi Vũ Thành Vãn ngẩng lên khỏi sách vở trời đã tối đen, Trần Tụy đã tỉnh ngủ đang mở mắt nhìn cậu, nó không nói gì, cũng không nhúc nhích.

'Về thôi.' Cậu dọn sách vở và bảo.

Trần Tụy trả áo khoác cho Vũ Thành Vãn, tối rồi lạnh lắm.

Sáng thứ bảy, mặt trời mới mọc, Vũ Thành Vãn còn đang ngủ, Trần Tụy ghé tai thì thào gọi cậu dậy. Nó vẫn đứng mé mé đề phòng Vũ Thành Vãn lôi nó vào chăn. Quả nhiên cậu vừa thò tay ra Trần Tụy đã giật lùi lại tránh vội, nó nhỏ giọng rì rầm: "Dậy đi nha, dậy ăn sáng xong đến là vừa. Ngủ nữa là muộn đó."

Nghe nói đi muộn Vũ Thành Vãn tỉnh ngay tức khắc.

Hai đứa ra khỏi ngõ nhà mình rồi rẽ sang ngõ khác tìm đồ ăn sáng. Nước đậu xanh ở đây vị nồng quá, dạ dày cả hai đều không ưng món này.

Vũ Thành Vãn thích ăn sáng bằng bánh quẩy, món này nhiều dầu mỡ nên Trần Tụy ăn không hết được một cái, còn một nửa nó sẽ đưa Vũ Thành Vãn ăn hộ, cứ vậy cũng thành thói quen của hai đứa.

Đến sân thể thao, mọi người được phát số, Trần Tụy nhờ Vũ Thành Vãn đính giùm bảng số 7 to tướng lên áo.

Trần Tụy tham gia chạy 400m trước. 10 giờ bắt đầu thi, đến 9 rưỡi nó bắt đầu hồi hộp kinh khủng, kệ luôn đang ở ngoài đường, nó nắm tay Vũ Thành Vãn. Cứ hồi hộp là Trần Tụy sẽ nắm tay Vũ Thành Vãn, chẳng cần cậu đáp lại, chỉ cần cậu ở đó bên cạnh nó là đủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...