Chương 100: Ca ca của ta đã, đã... chết rồi.
Chương 100: Ca ca của ta đã, đã... chết rồi.
Trong gương, Diệp Vô Tình mặc thường phục, trong tay cầm một thanh kiếm cũ, đạp gió tuyết trở về.
Khi đi ngang qua một quán trà, Diệp Vô Tình dừng lại, hỏi tiểu nhị: "Hôm nay có thấy đệ đệ Diệp Vô Tuyết của ta không?"
Tiểu nhị tỏ vẻ khó xử đáp: "Diệp đại hiệp, đệ đệ của ngài đã mất tích hơn mấy tháng rồi. Bây giờ vẫn chưa có tin tức, e là..."
Tiểu nhị không nói tiếp, Diệp Vô Tình đương nhiên biết ý của gã, anh cám ơn rồi rời khỏi quán trà.
Tiểu nhị lầm lầm trong lúc dọn dẹp: "E là đệ đệ của y đã chết từ lâu rồi, trông Diệp đại hiệp cũng không bình thường..."
Diệp Vô Tuyết ngỡ ngàng nhìn bóng dáng cô đơn của Diệp Vô Tình.
Bùi Lệnh nói: "Diệp Vô Tình này đang tìm đệ đệ của y, em có biết đệ đệ của y đi đâu không?"
Hai mắt Diệp Vô Tuyết đau nhức, cậu ngơ ngác lắc đầu, hỏi: "Ta của thế giới đó đã đi đâu?"
Bùi Lệnh nói: "Em của thế giới đó bị một ta khác giết rồi."
Diệp Vô Tuyết đột nhiên trừng to hai mắt, bóng dáng của một Bùi Lệnh khác dần dần chồng lên người trước mặt.
Trước thế giới của số 0015, Bùi Lệnh đã đến những thế giới khác, gặp Diệp Vô Tuyết khác và giết chết cậu ta.
Trước khi Bùi Lệnh hôn cậu, hắn đã đâm kiếm xuyên qua vô số cơ thể Diệp Vô Tuyết.
Trái tim của Diệp Vô Tuyết dường như bị một bàn tay nắm chặt, dịch chua trong dạ dày dâng lên, cậu đau đớn khổ sở.
Đau đớn là sau khi Diệp Vô Tuyết chết trong những thế giới đó, chỉ còn lại Diệp Vô Tình trên thế gian, giống như cậu bị bỏ lại một mình ở kiếp trước.
Vốn cậu cho rằng nếu là mình chết đi, Diệp Vô Tình nhất định sẽ sống tốt hơn, nhưng hiện tại xem ra không phải như vậy.
Khổ sở là cậu không thể đối mặt với Bùi Lệnh đã giết cậu hàng trăm lần, dù cho Diệp Vô Tuyết của những thế giới đó không phải là cậu.
"Em có thích Diệp Vô Tình ở thế giới này không? Y đang tìm đệ đệ của mình, còn em đang tìm ca ca của em."
Lời nói của Bùi Lệnh giống như một con dao dịu dàng, mỗi lời đâm vào trái tim Diệp Vô Tuyết.
Cậu nhắm mắt lại, Dung Tuyết Kiếm di chuyển theo ý lòng, chém vào Vạn Hoa Kính, tạo thành một vết nứt thật sâu, Dung Tuyết Kiếm của cậu cũng vỡ thành hai mảnh.
Kiếm bản mạng nối liền với tâm mạch của Diệp Vô Tuyết, Dung Tuyết Kiếm bị sức mạnh của Vạn Hoa Kính đánh gãy, tâm cảnh của Diệp Vô Tuyết bị tổn hại, phun ra một ngụm máu.
Cậu bất ngờ tấn công mới có cơ hội chém ra một kiếm, khi cậu cố gắng sử dụng linh lực lần nữa, cậu phát hiện Bùi Lệnh đã phong ấn hoàn toàn kinh mạch của cậu chỉ trong một hơi thở.
Bùi Lệnh thở dài nói: "Không ngờ tới lúc này rồi em vẫn có thể xuất kiếm."
Tấm Vạn Hoa Kính vỡ phản chiếu hình dáng thật của Bùi Lệnh, trông giống người mà không phải người, Thần mà không phải Thần, yêu cũng không phải yêu, vô số cánh tay dang ra xung quanh Diệp Vô Tuyết, vô số cặp mắt đang lặng lẽ nhìn Diệp Vô Tuyết.
Bình luận