Chương 101: Diệp Vô Tuyết, em có thể chỉ nghĩ đến một mình ta thôi
Chương 101: Diệp Vô Tuyết, em có thể chỉ nghĩ đến một mình ta thôi được không?
Diệp Vô Tuyết không thể nào quên được Tiểu Vân chỉ tồn tại được vài tháng, cậu cam tâm tình nguyện bị nhốt trong chiếc lồng do Bùi Lệnh tạo ra.
Kiếp trước cậu cũng kiên trì tin tưởng Bùi Lệnh có thể giúp cậu giải cứu Diệp Vô Tình, cho dù hy vọng rất mong manh, nhưng cậu vẫn cam nguyện ở trong căn phòng nhỏ đó.
Bùi Lệnh mím chặt môi, không chịu buông tay ra, nói: "Vậy em muốn gặp ai? Vẫn là Bùi sư huynh của em sao? Lúc nãy ta đã giết hắn rồi, em sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa."
"Dù ở bất kỳ thế giới nào thì em cũng chỉ có thể nhìn thấy ta."
Bùi Lệnh lộ ra nụ cười ngượng ngạo nhưng lại vui vẻ nói: "Bây giờ chỉ có ta."
Hắn như đang chờ đợi lời khen của Diệp Vô Tuyết, hắn không thể kìm nén được nụ cười ở khóe miệng, đôi mắt sáng rực lửa, rõ ràng hắn đang nói ra một chuyện vô cùng tàn nhẫn, nhưng hắn lại thành thật đến mức khiến người ta lầm tưởng đó chỉ là một chuyện bình thường.
Diệp Vô Tuyết bỗng nhiên có xúc động, cậu đưa tay ra, để lên cổ Bùi Lệnh, muốn dùng chính tay mình kết thúc chuyện hoang đường này.
Bùi Lệnh ngoan ngoãn hợp tác, nhìn cậu không chớp mắt.
Diệp Vô Tuyết cuối cùng cũng hiểu được cảm xúc của Bùi Lệnh ở kiếp trước, người đã muốn giết cậu vô số lần nhưng không bao giờ làm được.
Cậu biết đối phương là một con quái vật máu lạnh hắc ám, sẽ làm bất cứ điều gì để đạt được mục đích, nhưng cậu vẫn tham lam hơi ấm ở đầu ngón tay và dùng chút hơi ấm ấy để an ủi bản thân.
Bùi Lệnh nắm lấy cổ tay Diệp Vô Tuyết nói: "Em thực sự hận ta đến thế sao? Vậy thì cứ giết ta đi."
Đầu ngón tay của Bùi Lệnh vuốt ve cổ tay Diệp Vô Tuyết, giống như trêu đùa giữa hai người yêu nhau.
"Giết ta rồi em có thể rời đi. Đây không phải là điều em muốn sao?"
Bùi Lệnh đè mu bàn tay của Diệp Vô Tuyết, ngón tay để lại vài vết hằn trên cổ hắn: "Diệp Vô Tuyết, em không giết ta à?" "
Bùi Lệnh ép sát từng bước một, ngón tay của Diệp Vô Tuyết đang run rẩy, cậu biết rất rõ mình sẽ không giết Bùi Lệnh, và Bùi Lệnh cũng sẽ không để cậu đi.
Cậu sẽ vĩnh viễn bị nhốt ở bên cạnh Bùi Lệnh, mà kết quả này đều do một tay cậu gây ra.
Bùi Lệnh ôm lấy cơ thể cậu, nhỏ giọng nói: "Nếu đã không muốn giết ta thì chỉ có thể ở lại bên ta."
"Diệp Vô Tuyết, em chỉ có một cơ hội này thôi."
Diệp Vô Tuyết không phản bác.
Bùi Lệnh giơ tay lên, những mảnh vỡ Vạn Hoa Kính vẫn còn vỡ vụn lập tức trở lại hình dạng ban đầu trong tay Bùi Lệnh.
Bùi Lệnh nói: "Bây giờ ta đã hoàn toàn luyện chế được Vạn Hoa Kính, nếu em không muốn ở lại thế giới này, chúng ta có thể trở về thế giới ban đầu. Diệp đại ca vẫn đang đợi ở Kính Thành..."
Bình luận