Chương 102: Thân thể của Diệp Vô Tuyết gánh chịu dục vọng của hai người.

Chương 102: Thân thể của Diệp Vô Tuyết gánh chịu dục vọng của hai người.

Bùi Lệnh vùi mặt vào cổ Diệp Vô Tuyết, dùng chóp mũi mơn trớn một bên cổ, nói: "Em thích hắn đến vậy sao, em không thích ta chút nào sao?"

Đầu ngón tay của Bùi Lệnh mang theo chút ẩm ướt chạm vào môi Diệp Vô Tuyết.

Cổ họng Diệp Vô Tuyết cuộn trào, một lực mạnh mắc kẹt trong quai hàm cậu, khiến cậu không thể phát ra bất kỳ tiếng nào.

Diệp Vô Tuyết không chỉ nghe thấy giọng nói của Bùi Lệnh mà còn nghe thấy tiếng thở như có như không quanh quẩn bên tai.

Tựa như Bùi Lệnh kiếp trước vẫn luôn ở bên cạnh cậu, theo cậu như một cái bóng, không thể tách rời.

Cả người Diệp Vô Tuyết run rẩy, Bùi Lệnh dùng tay nâng eo cậu lên, cảm nhận được sự sợ hãi của Diệp Vô Tuyết.

Hắn chưa bao giờ thấy Diệp Vô Tuyết sợ hãi đến vậy, sắc mặt cậu tái nhợt, lông mi khẽ run, đôi mắt cụp xuống như đang trốn tránh điều gì đó.

Bùi Lệnh kéo cằm Diệp Vô Tuyết để xem rõ ràng cậu đang sợ cái gì?

Em đang sợ ta sao?

Ta đáng sợ đến vậy sao?

Hắn từng cùng Diệp Vô Tuyết vào Linh Lung Tập Tranh, cùng trải qua cuộc đời của Lang Gia Vương và Tuyết phu nhân.

Bây giờ cứ như lịch sử đang lặp lại, hắn đã trở thành một Lang Gia Vương đa nghi bất an, luôn chú ý đến từng hành động của Diệp Vô Tuyết, sợ cậu sẽ rời xa hắn.

Nhưng khi đó Diệp Vô Tuyết vẫn sẽ mở to mắt nhìn hắn, trìu mến gọi tên hắn.

Nhưng bây giờ Diệp Vô Tuyết thậm chí còn không thèm liếc nhìn hắn.

Ngón tay của Bùi Lệnh đâm mạnh vào giữa hai chân Diệp Vô Tuyết, Diệp Vô Tuyết dùng răng cắn chặt môi, không thể chịu nổi sự tê ngứa giữa hai chân, cậu dùng cả hai chân ma sát vào cánh tay Bùi Lệnh, thở hổn hển.

"Đừng mà, xin, xin chàng."

Bùi Lệnh không hề hay biết, một bàn tay khác cũng đã thực hiện hành động tương tự hắn.

Bụng ngón tay chà mạnh hột le của Diệp Vô Tuyết, như thể cố tình làm cho Diệp Vô Tuyết rên rỉ.

Diệp Vô Tuyết áp lòng bàn tay vào tường, theo bản năng muốn đẩy cái bóng tà ác trước mặt ra, nhưng chỉ có bức tường lạnh lẽo đáp lại cậu.

Tất cả chuyện này giống như ảo giác của cậu, khiến Diệp Vô Tuyết cảm thấy hoang mang.

Cậu như bị mắc kẹt giữa mặt trước và mặt sau của tấm gương, với Bùi Lệnh ở phía trước và Bùi Lệnh ở phía sau.

Đầu ngón tay của Bùi Lệnh đút vào lồn cậu, cái lỗ ẩm ướt mềm mại nuốt chửng cả ba ngón tay của Bùi Lệnh.

Thân thể Diệp Vô Tuyết quá mức nhạy cảm, ngay cả bản thân cậu cũng phải nghi ngờ, những cảnh tượng vụn vỡ trước đó lại hiện ra trước mắt cậu.

Mỗi lần bước ra khỏi Linh Lung Tập Tranh, cậu đều sức cùng lực kiệt, sẽ chìm vào giấc ngủ thật sâu.

Hóa ra không phải cậu nằm mơ, mà là bị Bùi Lệnh kiếp trước dụ dỗ, làm đi làm lại những chuyện hoang đường.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...