Chương 105: Ta sống, ngươi sống. Ta chết, ngươi chết.
Chương 105: Ta sống, ngươi sống. Ta chết, ngươi chết.
Trương Thiên sư bị trói ngồi co ro trong góc xe, Bùi Lệnh đề phòng cậu ta còn muốn làm gì nữa nên dứt khoát ngồi trong xe luôn.
Trương Thiên Sư bị Bùi Lệnh nhìn chằm chằm đến toàn thân tê dại, lắp bắp nói: "Ngươi, ngươi muốn vào Thiên Khải Thành, trước tiên phải, phải thay đổi mặt."
Kiếp trước đại danh của Bùi Lệnh khiến người nghe phải biến sắc, tự nhiên có rất nhiều người nhận ra khuôn mặt của hắn.
Những thuật pháp thông thường làm thay đổi diện mạo của một người rất dễ bị phát hiện, nhưng nếu uống yêu đan của yêu thú, sử dụng yêu khí làm vỏ bọc để thay đổi diện mạo thì sẽ rất khó bị phát hiện.
Tình cờ trên người Diệp Vô Tuyết còn có một viên yêu đan của hồ yêu, do dự mãi không dùng, không ngờ nó lại phát huy tác dụng vào lúc này.
Diệp Vô Tuyết lấy ra yêu đan, viên yêu đan của hồ yêu này đã giữ lâu rồi, yêu lực đã tiêu tán, không biết Bùi Lệnh có thể duy trì yêu thể bao lâu.
Diệp Vô Tuyết đưa viên yêu đan đến bên miệng Bùi Lệnh, Bùi Lệnh nuốt nó mà không cần suy nghĩ.
Trương Thiên sư nhìn hai cái tai hồ ly mọc ra từ tóc Bùi Lệnh và cái đuôi hồ ly sau lưng hắn với vẻ mặt kỳ lạ, cậu ta cho rằng cảnh tượng này đáng sợ không kém gì Bùi Lệnh ngàn mắt ngàn tay của kiếp trước, cậu ta tuyệt vọng nhắm tịt mắt không dám nhìn nữa.
Bùi Lệnh dần dần hấp thụ yêu khí của hồ yêu, dung mạo cũng nhiễm vài phần quyến rũ phong tình của hồ yêu, đôi mắt đen kịt tựa vực sâu, Diệp Vô Tuyết liếc nhìn hắn rồi nhanh chóng quay đi.
Bùi Lệnh cụp lỗ tai xuống, có chút căng thẳng hỏi: "Em vẫn còn giận ta à?"
Bàn tay của Bùi Lệnh cũng biến thành móng vuốt nệm thịt dày mềm, lo lắng đặt tay lên eo Diệp Vô Tuyết, trông giống như một chú cún phủ đầy lông hồ ly, cái đuôi lắc lư trái phải bất an.
Chuyện của Tiểu Vân giống như một cái gai đâm vào cổ họng Diệp Vô Tuyết, lần nào cũng khiến cậu chảy máu, nhưng cậu lại không thể nhổ ra hay nuốt trôi.
Diệp Vô Tuyết nói: "Chúng ta giết Linh Khu trước đi, những chuyện khác để sau này hãy nói."
Bùi Lệnh không giấu được vẻ thất vọng trên khuôn mặt, nhưng hắn cũng biết bây giờ không phải là thời điểm tốt nhất để nhắc đến Tiểu Vân.
Diệp Vô Tuyết còn tưởng Thiên Khải Thành sẽ là một tòa thành hùng vĩ đồ sộ, nhưng khi đến Thiên Khải Thành, cậu phát hiện nơi gọi là Thiên Khải Thành được xây dựng trên một cây cổ thụ cao chót vót.
Cây cổ thụ này rất giống với cây trăm tuổi ở Yên Vân Phong năm đó, trên thân nó còn có một con mắt kỳ lạ.
Con mắt vốn dĩ đang nhắm, nhưng khi Diệp Vô Tuyết đến gần, con mắt đột nhiên mở ra.
"Sao đột nhiên lại dừng lại?" Bùi Lệnh nhạy cảm nhận ra điều gì đó, nhưng chỉ có Diệp Vô Tuyết mới có thể nhìn thấy con mắt này.
Diệp Vô Tuyết nói: "Linh Khu đang nhìn chúng ta."
Đôi tai hồ ly của Bùi Lệnh dựng đứng trên tóc hắn, hắn cảnh giác nhìn xung quanh.
Bình luận