Chương 106: Đối với ta, em chỉ là Diệp Vô Tuyết.

Chương 106: Đối với ta, em chỉ là Diệp Vô Tuyết.

Diệp Vô Tuyết đau đến cực hạn chợt bật cười, kể từ khi vào Thiên Khải Thành, cậu chưa bao giờ nghĩ cho mình một lối thoát.

Nếu cậu có thể chết cùng Linh Khu, cũng chưa chắc không phải một kết thúc có hậu.

Bàn tay cầm Dung Tuyết Kiếm của cậu khẽ run lên, hưng phấn muốn báo thù cho Diệp Vô Tình gần như lấn át tâm trí cậu, cậu cố ý không nhìn mặt Bùi Lệnh, sợ bản thân nảy sinh chút xíu áy náy nào sẽ khiến mình lùi bước.

Tuy nhiên, Bùi Lệnh đã nắm lấy Dung Tuyết Kiếm, ngăn không cho mũi kiếm đâm thêm một tấc nào nữa.

Báo thù cho ca ca sắp thành công ngay trước mắt nhưng thanh kiếm của cậu đã bị người người cậu yêu nhất chặn lại.

Diệp Vô Tuyết phẫn nộ nhìn Bùi Lệnh, tức giận nói: "Buông ra!"

Bùi Lệnh cố chấp cực kỳ, dù da thịt trên lòng bàn tay đã bị kiếm chém đứt nhưng hắn vẫn không chịu buông tay: "Ta không buông. Nếu nó chết, em cũng sẽ chết."

Diệp Vô Tuyết nói: "Ta đã chết một lần từ lâu rồi, bây giờ chết thêm lần nữa thì có sao? Ta phải giết nó trả thù cho ca ca."

Ánh mắt của Bùi Lệnh ảm đạm, hắn nhìn Diệp Vô Tuyết nói: "Em có từng nghĩ đến ta không?"

Hắn mím chặt môi, dáng vẻ dè dặt cao ngạo ngày xưa đã biến mất tăm, trước mặt Diệp Vô Tuyết, hắn thấp kém như cát bụi.

Dù vậy, đối với Diệp Vô Tuyết, hắn mãi là sự lựa chọn thứ hai.

Diệp Vô Tuyết khựng lại một lúc rồi nói: "Xin lỗi."

Cậu chém ngang Dung Tuyết Kiếm, thanh kiếm xuyên qua bàn tay đẫm máu của Bùi Lệnh, chỉ tiếc, Dung Tuyết Kiếm chưa thể xuyên qua cơ thể của Linh Khu, Diệp Vô Tuyết đã bị Bùi Lệnh ôm lấy eo.

Bùi Lệnh sử dụng thuật pháp muốn đưa Diệp Vô Tuyết ra khỏi đây rồi mới lên kế hoạch kỹ hơn.

Linh Khu nhướng mày: "Ngươi định đưa Thánh tử của ta đi đâu?"

Trong chớp mắt, vô số dây leo từ bốn phương tám hướng kéo đến, những dây leo này cực kỳ bền bỉ, có sức sống mãnh liệt.

Bùi Lệnh đã cắt đứt một phần của chúng nhưng chúng đã nhanh chóng phát triển trở lại.

Những dây leo đó tựa như rất hứng thú với bàn tay bị thương của Bùi Lệnh, khi máu chảy xuống, chúng sẽ chen lấn phóng tới.

Sau khi nếm được vị ngon ngọt, dây leo cố tình tấn công vào bàn tay trái bị thương của Bùi Lệnh để lấy thêm máu.

Nhìn thấy tình huống này, Diệp Vô Tuyết nhanh chóng bình tĩnh lại.

Cậu thực sự muốn trả thù Linh Khu, nhưng cậu không muốn Bùi Lệnh bị liên lụy.

Cậu nói với Bùi Lệnh: "Sử dụng Canh Kim Trận."

Trước khi đến, họ đã đặc biệt chuẩn bị Canh Kim Trận để đối phó với Linh Khu.

Canh Kim Trận cần rất nhiều vàng ngọc để khởi động, may là hiện tại Bùi Lệnh đã giàu có, miễn cưỡng vẩn có thể tạo ra một Canh Kim Trận.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...