Chương 109: (Hoàn): Em đang đợi ta phải không?
Chương 109 (Hoàn): Em đang đợi ta phải không?
Đôi mắt của Bùi Lệnh kiếp trước hơi cử động.
Diệp Vô Tuyết hỏi: "Huynh đã biết đáp án của vấn đề đó chưa?" Ánh mắt của cậu rơi trên chiếc vòng trên cổ tay Bùi Lệnh kiếp trước, nhẹ giọng nói: "Cái này thắt không đẹp, sau này sẽ thắt cho huynh một cái khác."
Đôi mắt xanh u của Bùi Lệnh kiếp trước chợt sáng lên, giống như vì sao trong đêm, giọng nói có chút run rẩy: "Được..."
Người đã chờ đợi nhiều năm đang ở ngay trước mặt, Bùi Lệnh kiếp trước thực sự cảm thấy có chút sợ hãi.
Cảm giác nguy cơ thoáng qua khiến hắn nhanh chóng quay người lại, tình cờ bắt gặp ánh mắt đầy hận ý của Trương Thiên sư.
"Ngươi không thể rời đi!" Trương Thiên sư hiện tại nói chuyện rất lưu loát, Thiên Nhãn trước trán chậm rãi mở ra, vẻ mặt dần dần trở nên điên cuồng: "Ngươi lấy đi đôi mắt của ca ca ta, cứ bỏ đi như vậy sao? Ta muốn ngươi chôn chung với ca ca ta!"
Trương Thiên sư cầm la bàn của Ngũ Hành Trận, sử dụng sức mạnh của Thiên Nhãn để kích hoạt Đảo Ngược Ngũ Hành Trận một lần nữa.
Lúc này, tiếng sấm thứ tư vang lên, sấm sét lại sắp rơi xuống.
Tóc Trương Thiên sư tung bay phất phới, hai mắt nhỏ máu, sắc mặt nhanh chóng tái nhợt, như thể tất cả linh khí đều bị Ngũ Hành Trận đảo ngược hút đi, nhưng trong mắt cậu ta lại sáng ngời, tràn đầy hưng phấn gần như bệnh hoạn.
Thấy tình hình không ổn, Diệp Vô Tuyết nhanh chóng đưa tay nắm lấy cánh tay của Bùi Lệnh kiếp trước: "Chúng ta mau lên——"
Ngay khi cậu sắp chạm vào Bùi Lệnh kiếp trước thì thời gian đột nhiên dừng lại, người duy nhất không bị ảnh hưởng chính là Bùi Lệnh kiếp trước.
Bùi Lệnh kiếp trước nói: "Ngươi nói không sai, ta đã lấy đi Thiên Nhãn của ca ca ngươi, hứa hẹn đổi lại một chuyện."
"Bây giờ ta muốn rời khỏi đây, nếu ta tiếp tục không thể làm được những gì đã hứa với y thì ta sẽ trả lại Thiên Nhãn của y cho ngươi."
Từ đầu chí cuối Bùi Lệnh kiếp trước vẫn một mực nhìn Diệp Vô Tuyết, như muốn ghi tạc toàn bộ dáng hình của cậu vào trong lòng.
Diệp Vô Tuyết đoán được hắn muốn làm gì, cậu muốn thoát khỏi thời gian ngưng đọng, nhưng động tác của cậu luôn chậm một bước.
Bùi Lệnh kiếp trước đã lấy Thiên Nhãn ra khỏi cơ thể.
Khoảnh khắc Thiên Nhãn rời khỏi cơ thể, thời gian tĩnh lặng lập tức trở lại bình thường.
Đôi mắt xanh xinh đẹp đó đã nhắm chặt, sẽ không bao giờ mở ra nữa.
Thiên Nhãn lấy ra trực tiếp rơi vào trong tay Trương Thiên sư, Trương Thiên sư sửng sốt nhìn chằm chằm Thiên Nhãn, run giọng hỏi: "Ngươi và ca ca ta trao đổi cái gì?"
Bùi Lệnh kiếp trước nói: "Y dùng Thiên Nhãn nhìn thấy cái chết của ngươi, cho nên mới dùng Thiên Nhãn trao đổi vận mệnh của ngươi với ta."
Đọc gì tiếp theo?
Dựa trên lựa chọn của độc giả khác sau khi đọc xong truyện này.
Dựa trên 1 lượt chuyển tiếp của độc giả
Bình luận