Chương 20: (Thượng): Có lẽ Bùi Lệnh này đã điên rồi.

Chương 20 (Thượng): Có lẽ Bùi Lệnh này đã điên rồi.

Trước kia, mỗi khi Diệp Vô Tuyết nghe thấy Bùi Lệnh gọi tên mình, cậu luôn có thể nghe ra được sự xa cách lạnh nhạt trong đó.

Bất kể là lúc nào, hắn cũng chỉ gọi Diệp Vô Tuyết bằng tên, nhưng hắn sẽ gọi Diệp Vô Tình là Diệp đại ca, cũng sẽ gọi những người khác trong Yên Vân Phong là sư huynh đệ, chỉ mỗi mình Diệp Vô Tuyết chưa từng được gọi bằng xưng hô khác.

Nó cũng giống như mối quan hệ giữa hai người, dù quen biết nhiều năm nhưng cũng chỉ quen thuộc hơn người xa lạ một chút.

Bây giờ lại nghe thấy ba chữ "Diệp Vô Tuyết" phát ra từ miệng Bùi Lệnh, bỗng dưng lại có thêm mấy phần dịu dàng, ngay cả khóe mắt đuôi mày của Bùi Lệnh cũng tựa băng tuyết tan chảy, lộ ra ý cười.

Cho dù là Diệp Vô Tình cũng chưa từng được nhận đãi ngộ như vậy.

Diệp Vô Tuyết ngạc nhiên nhìn Bùi Lệnh, nhưng ánh mắt của Bùi Lệnh lại lướt qua khóe mắt rồi đến thái dương của cậu, như thể hắn không hề biết Diệp Vô Tuyết đã tỉnh rồi.

Cổ áo của Bùi Lệnh lỏng lẻo, tay áo rộng xắn lên, không còn chút gì uy nghiêm và trang trọng của một người đứng đầu Bùi gia nên có, mà càng giống một chàng trai nhàn rỗi nằm nghiêng trong thế giới trần tục, ngón tay hắn vân vê ngọn tóc của Diệp Vô Tuyết, như thể đó là một chuyện rất thú vị vậy.

Bùi Lệnh cụp mắt xuống, khuôn mặt vẫn như trước kia, nhưng lại có gì đó đã khác biệt.

Hắn quan sát tỉ mỉ mỗi một nơi trên cơ thể Diệp Vô Tuyết, cho dù đã nhìn ngàn vạn lần, nhắm mắt lại cũng có thể miêu tả được hình dáng của Diệp Vô Tuyết, nhưng hắn vẫn dùng một loại ánh mắt mà Diệp Vô Tuyết không thể hiểu được lưu luyến mỗi một tấc cơ thể của Diệp Vô Tuyết.

Đôi mắt sáng rực của Bùi Lệnh khiến Diệp Vô Tuyết cảm thấy kỳ lạ.

Không chỉ có ánh mắt của Bùi Lệnh, mà mỗi một cử chỉ hành động của hắn đều rất quái dị.

Bùi Lệnh ở kiếp trước sẽ không thân mật nằm nghiêng bên cạnh cậu như vậy, chứ đừng nói đến việc nhìn cậu bằng ánh mắt ấy.

Thời điểm Diệp Vô Tuyết vẫn còn nhìn thấy, Bùi Lệnh đã lạnh lùng với cậu, xa cách như trăng trên trời.

Cậu cũng không biết hiện tại hai người đang ở đâu, nơi Diệp Vô Tuyết đang nằm quá chật hẹp, bốn phía đều là ván gỗ dựng đứng, một mình cậu nằm đã không đủ, thêm Bùi Lệnh lại càng chật chội hơn.

Cậu gần như là nằm trong lòng Bùi Lệnh, bàn tay cũng bị Bùi Lệnh nắm, đặt ở bên hông Bùi Lệnh.

Diệp Vô Tuyết nhắm mắt lại, cảnh tượng trước mắt quá hoang đường, qua một lát cậu lại mở mắt ra, cậu vẫn đang nằm trong lòng Bùi Lệnh.

So với việc mơ hồ làm nhũ nương của Bùi Lệnh trong mộng cảnh trước đó, Bùi Lệnh ôm cậu dịu dàng nói nhỏ càng khiến Diệp Vô Tuyết sởn gai ốc.

Diệp Vô Tuyết đoán, có lẽ trong gương còn có một Mộng Yểm khác, nhân lúc cậu không chú ý đã tạo ra Bùi Lệnh kiếp trước để mê hoặc cậu, chỉ có điều hành vi tác phong của Bùi Lệnh trước mặt khác một trời một vực với Bùi Lệnh kiếp trước, rõ ràng Mộng Yểm này đã bại lộ sơ hở.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...