Chương 29: Điều cuối cùng nghe thấy là tiếng kêu đau lòng xé ruột của Bùi Lệnh
Chương 29: Điều cuối cùng nghe thấy là tiếng kêu đau lòng xé ruột của Bùi Lệnh
Khi Lưu phu nhân mới gả vào nhà này, mọi chuyện cũng coi như êm đềm, hạnh phúc, nhưng thời gian trôi qua, mỗi khi không được như ý muốn, trượng phu của Lưu phu nhân sẽ chửi mắng đánh đập ả.
Đôi khi Tiểu Hồng nhìn thấy, cô bé muốn xông vào ngăn cản cũng sẽ bị đánh chung.
Mặc dù Tiểu Hồng và ca ca là huynh muội ruột, nhưng cô và Lưu phu nhân còn giống người một nhà hơn.
Một ngày nọ, Tiểu Hồng hỏi Lưu phu nhân: "Tẩu tẩu, bọn họ đều nói có thần tiên, vậy thần tiên có đến cứu chúng ta không?"
Hai mắt Tiểu Hồng sáng lấp lánh, cả gương mặt tràn đầy hy vọng.
Lưu phu nhân nói: "Đương nhiên sẽ có thần tiên đến cứu chúng ta, chỉ là chúng ta vẫn chưa đủ thành tâm, chưa thể cảm động đến thần tiên."
Tiểu Hồng nghe xong tự nhủ một mình: "Quả nhiên là có thần tiên..."
Từ đó trở đi, sân sau có thêm một đóa hoa Côn Sơn phát sáng rực rỡ như dạ minh châu, trượng phu của ả coi bông hoa này như con mắt của mình, cả ngày lẫn đêm ra ra vào vào sân sau, lúc nào cũng lẩm bẩm giải vô địch năm nay chắc chắn là của mình, bao gồm cả phần thưởng một ngàn lượng vàng kia.
Kể từ khi trượng phu mê mẩn loại hoa này, Lưu phu nhân và Tiểu Hồng ngày càng ít bị đánh đập hơn.
Nhưng điều khiến Lưu phu nhân kinh hãi chính là, trượng phu của ả rõ ràng đã bị điên rồi, ả nhìn thấy trượng phu của mình cầm dao tự cắt cổ tay, để máu chảy xuống mảnh đất đóa hoa Côn Sơn phát sáng cắm rễ.
Đóa hoa Côn Sơn phát sáng càng xinh đẹp thì trượng phu của ả càng suy yếu, cho đến một ngày, Lưu phu nhân phát hiện trượng phu của mình bị cụt một chân!
Nhưng trượng phu của ả không nhận ra điều đó, thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn của vết thương, khập khà khập khiễng đi vào sân sau, trong đầu chỉ nghĩ đến những bông hoa mình trồng.
Dần dà, trượng phu của ả ngày càng gầy yếu, ngay cả giường cũng không thể bước xuống, suốt ngày nằm trên giường nhưng vẫn nhớ bảo Tiểu Hồng đi chăm sóc những bông hoa ở sân sau.
Lưu phu nhân cảm thấy những thứ đó chẳng lành, lại sợ Tiểu Hồng sẽ tổn hại cơ thể mình giống như ca ca cô bé, nên đã ngăn Tiểu Hồng không cho cô bé đi.
Tiểu Hồng nói: "Không sao đâu, các nàng đều rất tốt, sẽ không làm hại ta."
Kỳ thật lúc đó Lưu phu nhân đã đoán ra được, những chuyện này có liên quan đến Tiểu Hồng, nhưng ả không tin Tiểu Hồng lại có bản lĩnh lớn như vậy.
Sau đó, Tiểu Hồng tiếp quản sân sau, nhưng cô bé không giống như ca ca mình phải chặt tay chặt chân mà vẫn có thể nuôi dưỡng những bông hoa đó thật xinh đẹp, Lưu phu nhân liền cho rằng mình đã nghĩ nhiều rồi.
Mà lúc này, ả cũng đã thông đồng với thợ rèn ở Thành Đông, nghĩ rằng chỉ cần những con quái vật đó không làm hại ả và Tiểu Hồng, thì trượng phu của ả cứ bị liệt cũng không sao.
Bình luận