Chương 52: Có phải huynh từng đến dãy núi Lang Gia không?

Chương 52: Có phải huynh từng đến dãy núi Lang Gia không?

Bùi Lệnh đã kết thành Kim Đan có thể mở một động phủ trên đỉnh núi, tự do đi ra ngoài không bị quản chế.

Khi hắn dẫn theo Diệp Vô Tuyết vào núi, các đệ tử trong môn phái cho dù thấy cũng không dám nói gì.

Ai mà chẳng biết Bùi Lệnh là người có triển vọng thăng lên cảnh giới Thần Du nhất trong thế hệ trẻ, chưa kể còn có Bùi gia làm hậu thuẫn, tuy Bùi gia không còn hùng mạnh như trước nhưng vẫn là một danh môn thế gia.

Cũng có người tò mò thân phận của Diệp Vô Tuyết, dù gì tính tình Bùi Lệnh cũng lạnh lùng lãnh đạm, ít giao du với người khác, không ngờ hắn cũng kết bạn mà còn dẫn lên núi nữa.

Diệp Vô Tuyết cũng lấy làm ngạc nhiên khi thấy nơi ở vắng vẻ của Bùi Lệnh, kiếp trước Bùi Lệnh và các đồng môn sư huynh đệ ở Yên Vân Phong rất hòa thuận, sau khi hắn bộc lộ tài năng trong Đại hội tỷ thí của Tiên Môn, một số người đã nhắc đến hắn và Yến Đạo Không, khen hai người là đại diện của danh môn.

Diệp Vô Tuyết lúc đó đương nhiên khịt mũi khinh thường cái xưng hô quân tử như ngọc của Bùi Lệnh, cậu lúc nào cũng coi Bùi Lệnh là cái gai trong mắt, nhưng trong mắt Bùi Lệnh đã không còn cậu, điều này càng khiến Diệp Vô Tuyết tức giận.

Vậy nên mặc dù họ cùng ở trong Yên Vân Phong, mang cái danh sư huynh đệ đồng môn, nhưng số lần họ trò chuyện có thể đếm được trên đầu ngón tay.

Cho dù biết Bùi Lệnh sống ở đỉnh núi nào thì Diệp Vô Tuyết cũng chưa từng đến đó.

Sau khi Diệp Vô Tuyết nhìn thấy bài trí trong tiểu viện của Bùi Lệnh, cậu càng ngạc nhiên hơn, nơi này giống hệt như nhà họ Diệp ở Việt Trung.

Căn phòng cậu và Bùi Lệnh ở, phòng của ca ca, còn có nơi họ luyện kiếm, ăn uống cùng nhau đều có ở đây.

Diệp Vô Tuyết cảm giác như vừa ăn phải một quả đào chua, đầu lưỡi vừa đắng vừa chát.

Sao cậu có thể quên, ban đầu là Diệp Vô Tình đưa Bùi Lệnh về nhà, mà Bùi Lệnh vẫn luôn coi Diệp Vô Tình như đại ca của mình.

Diệp Vô Tuyết nói: "Nếu ca ca ở đây thì tốt biết mấy."

Bùi Lệnh đứng bên cạnh Diệp Vô Tuyết tràn đầy vẻ chờ mong Diệp Vô Tuyết lên tiếng, khí tức xung quanh người chợt lạnh đi.

Bùi Lệnh nói: "Khi Diệp đại ca đến, y vẫn sẽ ở căn phòng kia."

Ý là Diệp Vô Tuyết vẫn sẽ ở chung phòng với hắn.

Diệp Vô Tuyết nói: "Nơi này của huynh không có phòng thứ ba sao?"

Bùi Lệnh dán chặt mắt vào Diệp Vô Tuyết, nói: "Từ đầu chúng ta đã ở chung một phòng. Hơn nữa đêm qua em đã ở cùng phòng với Du Sơn Thủy."

Hai năm trôi qua Bùi Lệnh có hơi trưởng thành quá nhanh, hắn trở nên nội liễm hơn, cũng càng cho người ta cảm giác áp bức hơn, rất giống với hắn kiếp trước.

Diệp Vô Tuyết nói: "Có quá nhiều người đến Yên Vân Phong để tham gia tỷ thí Tiên Môn, ta lại đến muộn nên không tìm được chỗ ở, cũng may là Tiểu Du cho ta ở chung."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...