Chương 59: Trái tim ta nhìn thấy em.
Chương 59: Trái tim ta nhìn thấy em.
"Nếu thực sự không thể nhìn thấy nữa, ta sẽ đổi mắt ta cho ngươi."
Bùi Lệnh cũng từng nói với cậu lời tương tự như vậy.
Rõ ràng Bùi Lệnh trong gương chẳng qua chỉ là ảo ảnh trong Vạn Hoa Kính, hắn hành sự điên rồ vô lý, hoàn toàn khác với Bùi Lệnh thật sự.
Nhưng đôi khi bọn họ lại như cùng là một người.
Diệp Vô Tuyết đột nhiên nảy ra một ý nghĩ hoang đường.
Vạn Hoa Kính có ba ngàn thế giới, có thể trong đó có một thế giới nào đó có một Bùi Lệnh khác, một Bùi Lệnh thực sự đã từng tồn tại.
Mà cậu của kiếp trước, cũng là một người ở trong ba ngàn thế giới đó, trời xui đất khiến thế nào cậu lại đến được thế giới hiện tại.
Hoặc có thể... Bùi Lệnh trong gương chính là Bùi Lệnh kiếp trước, kiếp trước và kiếp này của hắn được kết nối với nhau thông qua Vạn Hoa Kính.
Theo như cậu biết, Bùi Lệnh kiếp trước đã đạt tới cảnh giới tu vi không ai có thể sánh bằng, nếu tiến thêm một bước nữa, hắn sẽ có thể phi thăng đến một thế giới khác.
Vậy thì tại sao hắn lại đối địch với Linh Khu, tự làm mù hai mắt của mình, dẫn đến kết cục như thế này?
Đáp án tựa như trăng trong nước, Diệp Vô Tuyết dường như sắp chạm đến rồi, nhưng vừa đến gần, chỉ còn lại mặt nước hồ gợn sóng.
Diệp Vô Tuyết nói: "Huynh nói gặp lại ta là có ý gì?"
Bùi Lệnh bịt hai mắt nhìn Diệp Vô Tuyết, hắn lộ ra vẻ mặt thất vọng nói: "Lúc đó em không đợi ta trở về, nên ta chỉ đành đi tìm em."
Bùi Lệnh giống như một cây trúc cô đơn lẻ loi, đứng trước mặt cậu chỉ là một cái xác, bên trong hoàn toàn trống rỗng.
Diệp Vô Tuyết nhìn hắn lần nữa, trong lòng có chút xót xa.
Bùi Lệnh trước giờ vẫn luôn nhã nhặn điềm tĩnh, vậy mà cũng có lúc sẽ dùng giọng điệu đáng thương như vậy để nói chuyện với cậu, như thể Diệp Vô Tuyết đã bội ước bỏ rơi hắn vậy.
Mặc dù hắn đã bịt kín hai mắt, nhưng Diệp Vô Tuyết vẫn có thể cảm nhận được ánh mắt của Bùi Lệnh.
Ánh mắt đó đổ về từ bốn phương tám hướng, từ đầu đến chân cậu đều bị Bùi Lệnh nhìn chăm chú.
Diệp Vô Tuyết nói: "Ý của huynh là, lúc... lúc ta chết sao?"
Nói ra chuyện mình đã chết một lần đúng là kỳ quái.
Bùi Lệnh nói: "Chưa có sự cho phép của ta, em đã tự ý chết rồi."
Trên mặt hắn vẫn là nụ cười ôn hòa, nhưng lời nói ra lại quỷ dị đến nỗi ngón tay Diệp Vô Tuyết phát lạnh.
Diệp Vô Tuyết chợt nhận ra đối phương kỳ thực là một kẻ điên, cậu hy vọng nghe được gì từ miệng một kẻ điên chứ.
Cậu đã vào Linh Khu một đoạn thời gian rồi, nếu không nhanh chóng lấy được bảo vật rồi rời đi, e rằng cậu sẽ bị mắc kẹt ở đây mãi mãi với Bùi Lệnh này.
Bình luận