Chương 60: Phàm là những chuyện ta muốn làm, hắn đã làm từ lâu rồi.

Chương 60: Phàm là những chuyện ta muốn làm, hắn đã làm từ lâu rồi.

Diệp Vô Tuyết giống như một con bướm chủ động lao vào mạng nhện, những sợi xích dài mảnh từ từ siết lại, bộ ngực nở nang của cậu bị siết thành hai đường gợn sóng.

Mạng nhện do Bùi Lệnh dệt nên giam giữ lấy cậu, mặc cho cậu vùng vẫy nghiêng trời lệch đất, thì cuối cùng, đôi cánh của cậu vẫn bị mạng nhện lôi kéo rơi xuống.

Núm vú bị dây xích ghìm chặt, giống như nhụy hoa bị cưỡng ép lôi ra, xinh đẹp và ướt át biết bao.

Cảm giác căng tức ở hai bầu ngực càng lúc càng mãnh liệt, đầu vú đau nhức không chịu nổi, khi sợi xích trượt vào giữa lỗ vú, xúc cảm lạnh lẽo vừa hay làm dịu đi cơn nóng rẫy ở núm vú, hai bầu vú đầy đặn khẽ run lên như những đồi tuyết bị cành cây ép chặt.

Diệp Vô Tuyết cắn môi, như thể không hiểu ý nghĩa trong lời nói của Bùi Lệnh.

Tại sao Bùi Lệnh lại muốn nhốt cậu? Phải chăng cậu đã làm điều gì khiến Bùi Lệnh không vui, nên Bùi Lệnh mới tức giận đến thế?

"Bùi..."

Sợi dây xích trượt đến khóe miệng của cậu, dừng lại nơi đầu lưỡi, khiến cậu không thể nói ra những lời tiếp theo.

Nhìn thì có vẻ như Bùi Lệnh đang hỏi cậu, nhưng trên thực tế Diệp Vô Tuyết hoàn toàn không có cơ hội lựa chọn.

Kỳ thật Diệp Vô Tuyết rất muốn hỏi hắn, vì sao lại tức giận?

Diệp Vô Tuyết đã rất lâu không nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Bùi Lệnh, khi còn niên thiếu, hắn còn lộ ra chút vẻ tức giận khi bị Diệp Vô Tuyết khiêu khích.

Về sau, hắn càng tu luyện càng trở nên bình tĩnh, cho dù Bùi gia suýt chút nữa đã bị diệt vong bởi tai họa Mặc Tiên, cũng không khơi dậy chút cảm xúc nào trong hắn.

Vì vậy, Diệp Vô Tuyết cho rằng, Bùi Lệnh sẽ không bao giờ dao động cảm xúc vì chuyện của mình nữa, cũng chính vì điều này, mà Diệp Vô Tuyết cảm nhận được khoảng cách rõ ràng giữa mình và Bùi Lệnh.

Hai người từ lâu đã cách biệt một trời một vực, vầng trăng trên trời sẽ để ý đến cỏ dại héo úa trong bùn đất sao?

Nhưng hiện tại Bùi Lệnh đang thực sự tức giận.

Khi hắn nổi giận sẽ không thể hiện rõ ràng như lúc còn nhỏ, dáng vẻ bị Diệp Vô Tuyết khiêu khích đến hai mắt đỏ hoe, nói không ra lời, chỉ có thể tức giận nhìn chằm chằm sẽ không còn nhìn thấy trên mặt hắn nữa.

Nó giống như một dòng sông băng bao lấy ngọn lửa, một khi lửa phá băng ra ngoài, chính là cảnh tượng hủy thiên diệt địa, giống như những gì Diệp Vô Tuyết đã từng nhìn thấy trong gương.

Bàn tay của Bùi Lệnh đột nhiên nắm lấy cổ tay Diệp Vô Tuyết, những sợi dây xích cũng di chuyển theo động tác của Bùi Lệnh lao về phía cổ tay của Diệp Vô Tuyết, trói chặt cổ tay của Bùi Lệnh và Diệp Vô Tuyết lại với nhau.

Dung mạo của Bùi Lệnh tuấn mỹ vô khuyết, nhưng hai mắt lại bị che khuất, trông hắn càng giống một bức tượng Thần lạc lối.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...