Chương 61: Mỹ ngọc tì vết, thế nhân nhìn thấy chỉ biết thở dài.
Chương 61: Mỹ ngọc tì vết, thế nhân nhìn thấy chỉ biết thở dài.
Bùi Lệnh luồn tay xuống dưới dây xích, ấn lòng bàn tay vào da thịt ở bụng dưới của Diệp Vô Tuyết.
Giống như đang dò tìm hình dạng tử cung trong cơ thể Diệp Vô Tuyết dưới những ngón tay của hắn.
Ánh sáng vàng xanh đan xen nhau chớp lóe trên đầu ngón tay Bùi Lệnh, Diệp Vô Tuyết cảm thấy làn da ở bụng dưới có chút ấm áp, như thể có thứ gì đó được khắc vào da thịt cậu theo những cái chạm của Bùi Lệnh.
Bất cứ nơi nào Bùi Lệnh chạm vào đều để lại một đường vân mờ nhạt.
Theo hướng ngón tay mò mẫm của Bùi Lệnh, những đường vân đó thấm sâu vào da thịt Diệp Vô Tuyết rồi nhanh chóng biến mất, nhưng cảm giác ngứa ngáy mơ hồ vẫn còn đọng lại trên da.
Mà vị trí được bao phủ bởi những đường vân này tương ứng với tử cung của Diệp Vô Tuyết.
Trên mặt Diệp Vô Tuyết lộ ra vẻ nghi hoặc, đôi con ngươi trong suốt như ngọc lưu ly lấp lánh ánh nước, cảm giác ấm áp tê dại trên da dần dần thẩm thấu vào xương thịt.
Diệp Vô Tuyết cắn sợi dây xích trong miệng, khóe miệng bị cọ xát đến đỏ bừng, gốc lưỡi bị mắc vào giữa hai sợi xích, khiến đầu lưỡi không thể rút vào trong miệng mà phải đưa ra ngoài.
Tựa như một loại dụ dỗ trắng trợn thấp kém cùng cực, đầu lưỡi giữa môi răng giống như búp sen hồng trong nước, ngon nhất và non nhất.
Bùi Lệnh nghiêng người về phía trước, ngậm lấy chút tươi đẹp giữa môi Diệp Vô Tuyết.
Hai mắt đang nheo lại của Diệp Vô Tuyết đột nhiên trừng to, cậu không thể tin được nhìn Bùi Lệnh, khi Bùi Lệnh cúi đầu xuống, đuôi tóc của hắn quét qua xương quai xanh của cậu, mùi thơm thanh mát trên cơ thể Bùi Lệnh phả vào trong miệng Diệp Vô Tuyết.
Đầu lưỡi của cậu bị Bùi Lệnh cắn, môi cũng bị hắn mút chặt, sợi xích kẹp ở gốc lưỡi chậm rãi rút lui, cuối cùng cũng trả lại khoảng không tự do cho cậu, theo sau là sự xâm nhập môi lưỡi của Bùi Lệnh.
Bùi Lệnh cắn đầu lưỡi của Diệp Vô Tuyết và liếm mút nó, hắn không hề thể hiện ý muốn tấn công quá rõ ràng, nhưng Diệp Vô Tuyết lại vô thức đón nhận hành động của hắn.
Diệp Vô Tuyết nín thở, mặc cho Bùi Lệnh quấn lấy đầu lưỡi của mình mút nút đến tận cùng, gốc lưỡi bị cắn cho tê dại, nước bọt không tự chủ tràn ra ngoài khóe miệng.
Khoảnh khắc Bùi Lệnh hôn cậu, linh phủ đóng chặt của cậu cũng bị Bùi Lệnh cưỡng ép mở ra.
(Linh phủ nôm na như biển ý thức ấy.)
Linh phủ là nơi riêng tư nhất của người tu tiên, nó chỉ được mở ra khi bế quan tu hành, dùng để hấp thụ linh khí thế gian sử dụng cho mục đích riêng, Kim Đan được ngưng tụ ở đó, sau đó chuyển hóa thành Nguyên Anh, Thần Du rồi đến Độ Kiếp.
Khi linh phủ của cậu bị Bùi Lệnh chiếm giữ, cậu đột nhiên sinh ra một loại cảm giác như linh hồn bị tách khỏi cơ thể.
Bình luận