Chương 62: Khoảnh khắc nghe thấy tiếng nhạc cậu liền sợ hãi dựng tóc gáy.

Chương 62: Khoảnh khắc nghe thấy tiếng nhạc cậu liền sợ hãi dựng tóc gáy.

Bởi vì thủy kính bị Diệp Vô Tuyết lấy ra, nên lối vào Linh Khu buộc phải đóng lại, cuộc săn tìm bảo vật bị cắt ngang.

Khi rời khỏi Độc Chỉ Phong, Diệp Vô Tuyết quay lại nhìn về phía cây cổ thụ cô đơn lẻ bóng, con mắt trên cây lẳng lặng nhìn cậu, tự dưng Diệp Vô Tuyết cảm nhận được một nỗi bi thương từ trong nó.

Con mắt tựa như hổ phách của cái cây nứt ra một đường kéo dài, nước màu xanh lục thẫm chảy ra từ vết nứt, giống như mắt người đang chảy huyết lệ.

Cùng lúc đó Diệp Vô Tuyết cũng che mắt lại, khoảnh khắc con mắt trên cây nứt ra, thế giới trong mắt cậu như bắt đầu chia tách, Bùi Lệnh đứng trước mặt cậu bị chia làm hai, khiến cậu không phân biệt được thực hư.

"Hình như cái cây này sắp gãy rồi?" Có người kêu lên.

Cổ thụ trăm năm bị nứt ra từ bên trong, lớp vỏ khô héo nứt ra vô số vết sẹo, thân cây lung lay nghiêng ngả rồi ầm ầm đổ rạp xuống.

Chấp Sự trưởng lão đứng bên cạnh sửng sốt: "Cây cổ thụ này đã ở trên núi trăm năm rồi, một khi gãy đi e là có điềm dữ, ta phải cấp tốc quay về bẩm báo với Chưởng môn."

Tinh linh hoa bị chấn nhiếp bởi con mắt trên cây đã tỉnh lại ngay khi cây cổ thụ đổ rạp, đầu tiên nó lấy làm kinh ngạc, sau đó lại tỏ ra buồn bã.

Tinh linh hoa có thể cảm nhận được hơi thở của cỏ cây, mặc dù trước đó nó sợ hãi con mắt kia, nhưng cũng sẽ vì sự ra đi của cây cổ thụ mà chán nản.

Kim Đan của Diệp Vô Tuyết dung hợp với hơi thở thực vật của hạt giống, cậu cũng đồng dạng có chút không đành lòng.

Cậu dường như nghe thấy tiếng kêu gào trước khi cây cổ thụ đổ xuống, nhưng ngoại trừ cậu ra chẳng có ai nghe thấy.

Cũng giống như kiếp trước, cậu tựa như một nhánh cỏ dại, lúc còn sống không ai biết đến, khi chết rồi cũng không có người thân hay bạn bè bên cạnh, bị những bông tuyết trên bầu trời nuốt chửng.

Lúc trước, Diệp Vô Tuyết chưa từng nghĩ đến chuyện gì sẽ phát sinh sau khi cậu chết ở kiếp trước.

Cậu cứ tưởng khi Bùi Lệnh hay tin cậu qua đời, sẽ không có bất kỳ dao động nào, nếu như Bùi Lệnh tâm tình tốt, có lẽ còn có thể cho cậu một chỗ chôn cất.

Nhưng sau ba lần bước vào gương, cuối cùng cũng xác nhận Bùi Lệnh trong gương chính là Bùi Lệnh kiếp trước, Diệp Vô Tuyết đột nhiên rất muốn biết, rốt cuộc kiếp trước sau khi cậu chết đã xảy ra những gì.

Tại sao Bùi Lệnh lại phát điên, và tại sao hắn lại đoạn tuyệt với Linh Khu?

Nếu Bùi Lệnh kiếp trước là kẻ thù của Linh Khu, thì tại sao hắn lại xuất hiện trong thủy kính ở lối vào của Linh Khu.

Ngọc Tiếu Tiên từng nói, Vạn Hoa Kính phong ấn một con yêu quái, ngày mà Vạn Hoa Kính được hoàn chỉnh sẽ phát sinh chuyện gì?

Con quái vậy đó, phải chăng là... Bùi Lệnh?

Phần da trên bụng Diệp Vô Tuyết có chút ngứa ran, đó là đường vân do Bùi Lệnh để lại trên cơ thể cậu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...