Chương 63: Nỗi sợ của em khiến em muốn giết ông ta.

Chương 63: Nỗi sợ của em khiến em muốn giết ông ta.

Yến Dung Nguyệt hoang dâm vô độ, hành vi phóng đãng bừa bãi, thích nhất là nuôi lô đỉnh, bất kể nam hay nữ, chỉ cần có lợi cho việc tu luyện của ông ta, đều bị ông ta thu vào tay, nói ông ta có ba ngàn hậu cung cũng không hề phóng đại.

Mọi người đều biết công pháp song tu thải âm bổ dương của Yến Dung Nguyệt, nhưng ai nấy đều sợ hãi tu vi cao thâm của ông ta, không dám nói gì về chuyện này.

Thậm chí để lấy lòng Yến Dung Nguyệt, có người còn gửi lô đỉnh đến cho ông ta, hoặc tự nguyện làm lô đỉnh của ông ta.

Tuy Yến Đạo Không và Yến Dung Nguyệt cùng chung một tộc, nhưng anh ta không ưa gì vị lão tổ này, sắc mặt anh ta có chút khó coi, nhưng ngại vì lễ giáo nên ngoài mặt vẫn cung kính.

Diệp Vô Tuyết cúi thấp đầu, ngón tay không ngừng run rẩy, chỉ nghe thấy giọng nói của Yến Dung Nguyệt cậu đã buồn nôn.

Những gì kiếp trước cậu đã nhìn thấy và nghe thấy ở Yến gia chính là cơn ác mộng cậu không thể nào quên, ban ngày trong nhà vẫn tràn ngập phấn hồng giai nhân, nhưng đến đêm chỉ còn là một bộ xương khô cho người ta thải bổ.

Diệp Vô Tuyết phải liều mạng bóp nát nửa viên Kim Đan mới coi như thoát khỏi địa ngục đó, đáng tiếc người bạn định trốn thoát cùng cậu đã bị Yến Dung Nguyệt bắt được rồi nghiền nát thành tro.

Diệp Vô Tuyết như thể lại nhìn thấy quang cảnh đẫm máu ngày hôm đó, cùng với nụ cười âm lãnh của Yến Dung Nguyệt.

"Diệp Vô Tuyết."

Đây là lần thứ hai Bùi Lệnh nhìn thấy Diệp Vô Tuyết lộ ra vẻ mặt sợ hãi như vậy, lần đầu tiên là ở trong ngôi miếu hoang, Diệp Vô Tuyết khóc và nói với hắn rằng cậu không thể nhìn thấy nữa, lúc đó cậu cũng run rẩy đầu ngón tay, hai mắt nhìn thẳng vào một nơi nào đó, giống như rơi vào trong một đoạn hồi ức vô cùng đau khổ.

Hiển nhiên đoạn hồi ức này không có hắn.

Bùi Lệnh duỗi tay ra, muốn nắm lấy những ngón tay đang run rẩy của Diệp Vô Tuyết, nói với Diệp Vô Tuyết đừng sợ hãi.

Nhưng vừa chạm vào đầu ngón tay của Diệp Vô Tuyết, Diệp Vô Tuyết giống như bị thứ gì đó cắn trúng, cậu lập tức rút ngón tay ra, đột nhiên giương mắt kinh hãi nhìn Bùi Lệnh.

"Đừng, đừng chạm vào ta."

Mùi son phấn đặc biệt trên người Yến Dung Nguyệt khuếch tán trong gió, một khi mùi hương này dính vào cơ thể, nó sẽ tồn tại rất lâu rồi mới tan biến.

Diệp Vô Tuyết sau khi trốn thoát khỏi Yến gia vẫn có thể gửi thấy mùi hương này trong một thời gian rất dài, Yến Dung Nguyệt có thể tìm thấy cậu bằng mùi hương này, trong những ngày trốn chạy đó, Yến Dung Nguyệt giống như ác quỷ đòi mạng, khiến Diệp Vô Tuyết ngửi thấy mùi hương này liền muốn nôn mửa.

Diệp Vô Tuyết chỉ có thể dùng móng tay cào vào da thịt, để mùi máu trên cơ thể mình lấn át đi mùi hương buồn nôn đó.

Cậu lúc này cũng giống như kiếp trước, lặng thinh ôm cánh tay trong ống tay áo, móng tay cắm vào da thịt, tựa như đây là cách duy nhất có thể khiến cậu giữ được vẻ bình tĩnh nên có.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...