Chương 64: Trong hư có thực, trong thực có hư, thực hư trộn lẫn với nhau.
Chương 64: Trong hư có thực, trong thực có hư, thực hư trộn lẫn với nhau.
Thuyền Thất Tinh Thể chạy trong cơn mưa phùn nửa ngày.
Diệp Vô Tuyết mơ hồ cảm thấy linh khí tràn ngập trong đan điền của mình, vì thế cậu ở trong phòng điều tức, tập trung tinh lọc linh lực tràn trề, lần nữa mở ra linh phủ của mình.
Cảnh giới Thần Du trở lên có thể mở ra linh phủ, du hành đến thế giới bên ngoài, mà sau khi Diệp Vô Tuyết ở trong thủy kính bị Bùi Lệnh ép mở ra linh phủ, cậu giống như đột nhiên giác ngộ, thần thức có thể tự do đi lại trong linh phủ, chỉ là không thể ngao du khắp thế giới giống như tu sĩ Thần Du mà thôi.
Chỉ cần như vậy cũng đủ giúp cậu hấp thu những tinh túy của linh khí đất trời, củng cố cảnh giới Kim Đan ngày càng viên mãn.
Trước khi cậu bóp nát Kim Đan ở kiếp trước, tu vi của cậu đã ở cấp độ Kim Đan đại viên mãn, hiện tại sau khi kết thành Kim Đan, tu vi của cậu đã khôi phục lại bảy tám phần của kiếp trước.
Diệp Vô Tuyết mừng thầm trong lòng, tu vi của cậu tiến bộ càng nhanh, thì cậu càng có lòng tin mình có thể đảm bảo an toàn cho Diệp Vô Tình.
Thân tàu đột nhiên bị xóc nảy, giống như phía trước có mây giông kéo đến, buộc thuyền Thất Tinh Thể phải né tránh, xóc nảy kéo dài chốc lát rồi thuyền Thất Tinh Thể chợt dừng hẳn.
Diệp Vô Tuyết mở cửa sổ ra, ngoài cửa sổ vẫn còn mưa phùn, mây mù lượn lờ khắp nơi, màn mưa phản chiếu thân tàu khổng lồ đầy màu sắc, khó mà nhìn rõ con đường phía trước.
Lúc này cửa phòng bị người ta gõ vang, Diệp Vô Tuyết mở cửa ra, người tới nhìn có chút quen mắt, đúng là giống với Bùi Âm chết trong miệng sói yêu ở núi Lang Gia đến bảy phần.
Người đó nhìn thấy Diệp Vô Tuyết ở trong phòng cũng hết sức ngạc nhiên, cậu ta lắp bắp hỏi: "Xin hỏi Bùi Lệnh có ở trong phòng này không?"
Diệp Vô Tuyết nói: "Huynh ấy nói có một chiêu kiếm phải lĩnh ngộ ở trong tầng mây, nên ra mũi thuyền luyện kiếm rồi. Ngươi là người của Bùi gia phải không? Tìm huynh ấy có chuyện gì sao? "
Bùi Vận nói: "Bùi Lệnh là biểu ca của ta, ta đến đây để bàn bạc với huynh ấy chuyện vào thành."
Diệp Vô Tuyết nói: "Hay là ngươi vào trước đợi huynh ấy đi, chắc huynh ấy cũng sắp quay về rồi."
Diệp Vô Tuyết xoay người định nhường chỗ, nhưng Bùi Vận lại hơi ngập ngừng.
Chỉ vì nghe đồn Bùi Lệnh tính tình lãnh đạm, không thân thiết với bất kỳ ai, nên các huynh mới cử cậu ta người nhỏ tuổi nhất tới mời Bùi Lệnh.
Hôm nay vừa gặp mặt, có thể thấy cậu trai trước mặt này có quan hệ vô cùng mật thiết với Bùi Lệnh, xem ra Bùi Lệnh cũng không phải kiểu người bất cận nhân tình.
Bùi Vận nói: "Không cần đâu, ta sẽ quay lại sau."
Cậu ta xoay người định rời đi, giọng nói lạnh lùng của Bùi Lệnh đã vang lên từ phía sau: "Sao ngươi lại ở đây."
Giọng điệu xa cách khiến Bùi Vận rùng mình một cái, cậu ta quay người lại chào Bùi Lệnh, căng da đầu nói: "Chào biểu ca, ta đến đây vì chuyện của Kính Thành."
Bình luận