Chương 65: Kiệu hoa của Bùi công tử sắp tới cửa rồi.

Chương 65: Kiệu hoa của Bùi công tử sắp tới cửa rồi.

Diệp Vô Tuyết nhìn Bùi Lệnh, Bùi Lệnh đang bắt chước Diệp Vô Tuyết quấn sợi dây đỏ vào ngọc bội bên hông, khi hắn cúi đầu, một vệt màu tím trên tóc rơi xuống sau tai hắn, đúng là dây buộc tóc do chính tay Diệp Vô Tuyết tặng.

Có lẽ cậu đã nghĩ nhiều rồi.

Bùi Lệnh ngước mắt lên, nói: "Bây giờ chúng ta đi đâu tìm Diệp đại ca?"

Trong tay Diệp Vô Tuyết biến ra một con hạc giấy, hạc giấy di chuyển như bình thường trên thuyền, nhưng vừa bay ra khỏi thuyền, nó lập tức biến thành một mảnh giấy trắng vô dụng rồi từ từ rơi xuống.

Xem ra không thể truyền tin bằng phương tiện thông thường ở trong Kính Thành, bằng không thì những người bị mắc kẹt trong thành đã sớm truyền tin ra ngoài rồi.

Người của Yến gia dùng bí pháp truyền tin tức, có lẽ Yến Đạo Không sẽ có cách.

Diệp Vô Tuyết nói: "Chúng ta đi tìm Yến Đạo Không, có thể anh ta sẽ có cách."

Kể từ khi Bùi Lệnh đánh bại Yến Đạo Không trước mặt Diệp Vô Tuyết vào ngày thi đấu, thái độ của hắn đối với Yến Đạo Không đã dịu đi một chút, không còn có ý kiến với cái tên Yến Đạo Không phát ra từ miệng Diệp Vô Tuyết nữa.

Căn phòng hai người đang ở cách phòng Yến Đạo Không mấy chục bước, dọc đường đi ngang qua những căn phòng khác, đột nhiên một vật mềm mại trắng như tuyết rơi thẳng vào trong ngực Diệp Vô Tuyết, hóa ra là con chồn được Tần Đình nuôi dưỡng.

Sau đó từ trong phòng Tần Đình truyền đến một tiếng hét lớn: "Ngươi không phải Liễu Châu, ngươi là ai?"

Chóp mũi con chồn co rút liên tục trong vòng tay Diệp Vô Tuyết, giống như đang ngửi mùi hương trên người cậu.

Những gì bạn nhìn thấy trong Ảo Cảnh Thực Hư có thể là giả, nhưng mùi không thể giả được, đặc biệt đối với một linh thú có khứu giác nhạy bén như chồn, nó có thể phân biệt được sự khác nhau giữa thật và giả.

Trong phòng Tần Đình vang lên tiếng gương vỡ, người ở các phòng khác cũng bị kinh động, dồn dập tới kiểm tra.

Bùi Lệnh giơ tay đẩy cửa ra, chỉ thấy Tần Đình đứng một mình trong phòng, trường kiếm trong tay cắm vào người Liễu Châu, thế nhưng mặt mũi Liễu Châu có chút kỳ lạ, hình như vị trí mắt trái mắt phải bị lệch, môi bị xẻ ra từ giữa, khe hở nhanh chóng lan rộng, dung mạo Liễu Châu dần dần biến mất trên khuôn mặt, hóa thành một mặt gương đồng nhẵn bóng.

Lông trên người con chồn trong tay Diệp Vô Tuyết lập tức dựng ngược, nó liên tục gầm gừ với gương đồng.

Tần Đình cau chặt mày không hề giãn ra vì sự xuất hiện của gương đồng, thay vào đó, hơi thở của gã càng thêm gấp gáp, bàn tay cầm kiếm không ngừng run rẩy, như thể trong mắt gã, người mà gã tự tay giết chết vẫn là Liễu Châu thật sự.

Trường kiếm rơi xuống, thân thể Tần Đình lảo đảo, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống.

"Tần sư huynh!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...