Chương 66: Bùi Lệnh, là huynh phải không?
Chương 66: Bùi Lệnh, là huynh phải không?
Là do dịch chuyển tức thời của Yến Đạo Không xảy ra nhầm lẫn, hay là do cậu đã rơi vào Ảo Cảnh Thực Hư của Kính Yêu?
Nhóc người hầu nhét tấm lụa đỏ vào tay Diệp Vô Tuyết rồi đẩy cậu ra khỏi cửa.
Diệp Vô Tuyết đầu óc mù mờ đi qua hành lang vừa xa lạ vừa quen thuộc, cậu quay đầu lại hỏi cậu nhóc đi theo mình: "Ta phải lấy ai?"
Nhóc người hầu kinh ngạc không thôi: "Thiếu gia, sao ngay cả lấy ai cậu cũng không biết vậy? Đương nhiên là Tiểu Bùi công tử cậu ngày nhớ đêm mong chứ còn ai nữa."
Diệp Vô Tuyết thăm dò: "Tiểu Bùi công tử mà ngươi nói là Bùi Lệnh phải không?"
Nhóc người hầu ù ù cạc cạc: "Tất nhiên rồi."
Diệp Vô Tuyết thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục hỏi: "Vậy Đại Bùi công tử là..."
Lời còn chưa nói xong cậu đã nhìn thấy người kia ở cuối hành lang, khi nhìn rõ mặt của đối phương thì cậu đã có câu trả lời.
Đôi mắt đen láy của Bùi Lệnh không còn sâu như trước, mà lại có một cảm giác trong suốt mỹ lệ, khi đôi mắt đó nhìn về phía Diệp Vô Tuyết, dường như trong tròng mắt không hề có cậu.
Khiến Bùi Lệnh trông càng giống một bức tượng Thần vô cảm, trên quần áo điểm xuyết những hoa văn màu tím nhạt, chầm chậm đi về phía Diệp Vô Tuyết.
Diệp Vô Tuyết lẩm bẩm: "Bùi sư huynh..."
Sao lại là Bùi Lệnh kiếp trước? Chẳng lẽ cậu phải thành thân với Bùi Lệnh kiếp trước?
Nhóc người hầu cũng nói theo: "Chào Đại Bùi công tử."
Diệp Vô Tuyết lập tức nhìn về phía cậu nhóc: "Ngươi nói cái gì? Huynh ấy là Đại Bùi công tử? Nhưng huynh ấy là Bùi Lệnh mà."
Nhóc người hầu đáp với vẻ đương nhiên: "Đúng vậy. Đại Bùi công tử là Bùi Lệnh, Tiểu Bùi công tử là Bùi Lệnh."
Nghe giọng điệu của cậu nhóc, cứ như cậu ta đang nói về hai người hoàn toàn khác nhau vậy, mà những người có mặt ở đây cũng không có bất kỳ phản đối nào.
Bùi Lệnh bước tới trước mặt Diệp Vô Tuyết rồi dừng lại, Diệp Vô Tuyết không khỏi trở nên căng thẳng.
Cậu vẫn luôn có chút sợ hãi với Bùi Lệnh kiếp trước, kiếp trước cậu không nhìn thấy, nỗi sợ hãi cũng nhẹ đi rất nhiều, nhưng lần nữa đối mặt với Bùi Lệnh, cậu luôn không biết phải làm thế nào mới đúng.
Người đứng trước mặt cậu là người duy nhất biết được những chuyện cậu đã trải qua ở kiếp trước, từng nhìn thấy cậu suy sụp, nhìn thấy cậu yếu đuối, nhìn thấy cậu tuyệt vọng, và cuối cùng là nhìn thấy cái chết của cậu.
Sự tồn tại của Bùi Lệnh kiếp trước khiến Diệp Vô Tuyết hoang mang với tất cả những gì mình đang có ở hiện tại, mỗi lần hắn xuất hiện, đều như muốn đánh thức Diệp Vô Tuyết khỏi giấc mộng đẹp.
Bùi Lệnh đưa tay ra, Diệp Vô Tuyết chợt cảm thấy bụng đau nhói, những đường vân mà Bùi Lệnh lưu lại ở đó đang đốt cháy làn da của cậu, giống như đang trừng phạt cậu.
Bình luận