Chương 68: Ta không móc mắt, em cũng không thích hắn.

Chương 68: Ta không móc mắt, em cũng không thích hắn.

Ngón tay Bùi Lệnh chạm vào lông mi của Diệp Vô Tuyết, Diệp Vô Tuyết vô thức nhắm mắt lại, lông mi quét qua đầu ngón tay của Bùi Lệnh.

Bùi Lệnh đưa tay ra ấn lên mặt Diệp Vô Tuyết, dùng ngón tay che mắt Diệp Vô Tuyết lại.

Những lời Bùi Lệnh đã nói Diệp Vô Tuyết không hề nghi ngờ, bất kể là kiếp trước hay kiếp này, Bùi Lệnh đều là một kẻ điên cực kỳ biết kiềm chế.

Bùi Lệnh cúi đầu ngậm lấy lông mi của cậu, Diệp Vô Tuyết run rẩy vì sợ hãi.

Nếu không nhìn thấy ánh sáng nữa, có lẽ cậu sẽ phải chịu đựng bóng tối vô tận như kiếp trước.

Trong bóng tối, một tí xíu âm thanh đối với cậu mà nói cũng là một sự tra tấn, tiếng côn trùng, tiếng nước chảy, tiếng bước chân, tiếng thì thầm, các loại âm thanh đều được khuếch đại vô số lần, văng vẳng bên tai cậu cả ngày lẫn đêm.

Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng Bùi Lệnh luyện kiếm.

Dù không tận mắt nhìn thấy, cậu vẫn có thể nhận ra chuyển động kiếm của Bùi Lệnh qua âm thanh, và thuộc lòng từng chuyển động đó.

Bởi vì cậu thường lén nhìn Bùi Lệnh luyện kiếm ở Diệp gia, ghi nhớ mỗi một chiêu thức mà Bùi Lệnh sử dụng để đánh bại Bùi Lệnh trong các cuộc thi sau này.

Trước đây, cậu chưa bao giờ cảm thấy việc luyện kiếm cùng Bùi Lệnh ở nhà là kỷ niệm đẹp đẽ gì, cho đến khi Kim Đan của cậu bị bóp nát, cậu không thể triệu hồi ra Khi Sương Kiếm nữa, cậu cũng chỉ có thể luyện tập những chiêu thức đã từng luyện với Bùi Lệnh ở trong đầu từ ngày này qua ngày khác.

Kiếp trước, Diệp Vô Tuyết chưa bao giờ nghĩ tới, vì sao tiểu viện vắng vẻ cậu đang ở lại có thể nghe thấy âm thanh Bùi Lệnh luyện kiếm.

Vào lúc này cậu không nên nghĩ đến những chuyện ở kiếp trước nữa.

Không nên ở trước mặt Bùi Lệnh mà cứ nhớ đến hắn của kiếp trước.

Cả người Diệp Vô Tuyết đang phát run, hai mắt và cả đầu đều có chút đau nhứt, nước mắt trào ra khóe mắt, đúng lúc bị đầu lưỡi của Bùi Lệnh liếm đi.

Những ngón tay của Bùi Lệnh cũng run rẩy giống như Diệp Vô Tuyết.

Bùi Lệnh hỏi: "Em thích hắn đến thế sao?"

Diệp Vô Tuyết chớp chớp mắt, cánh môi khẽ nhúc nhích, nhưng Bùi Lệnh đã lấy tay bịt miệng cậu lại.

Bùi Lệnh trước giờ vẫn luôn kiêu hãnh không cho phép người khác coi thường, sẽ nổi giận nếu có ai đó nhìn hắn lâu một chút vì vẻ ngoài nổi bật của hắn, vậy mà cũng sẽ sợ nghe thấy đáp án từ miệng Diệp Vô Tuyết.

Bùi Lệnh như bị cái gì đó dẫn dắt, ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve bụng Diệp Vô Tuyết, dưới đầu ngón tay của hắn chớp lóe một đường vân rõ ràng.

Cơn tức giận chưa từng có gần như chọc thủng lồng ngực Bùi Lệnh, người để lại những đường vân và ba chiếc vòng này như thể đang cười nhạo hắn, hắn chẳng qua chỉ là một mặt gương mà thôi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...