Chương 69: Thật sự là Diệp Vô Tình, là Diệp Vô Tình kiếp trước...
Chương 69: Thật sự là Diệp Vô Tình, là Diệp Vô Tình kiếp trước, là ca ca của cậu...
Đại Bùi công tử mà Diệp Vô Tình nói đang ngồi ở một bên bàn, tay cầm tách trà, đôi mắt tối tăm tỏa ra ánh sáng lạnh lùng cổ quái.
Điều này khiến hắn trông càng xa cách và khó tiếp cận hơn, hoàn toàn lạc lõng với mọi thứ xung quanh.
Đại Bùi công tử đưa mắt nhìn Diệp Vô Tuyết, lại dường như không phải đang nhìn cậu, như thể đôi mắt này chỉ để phản chiếu hình dáng của Diệp Vô Tuyết.
Khoảnh khắc ánh mắt họ giao nhau, linh phủ của Diệp Vô Tuyết lại bị thần thức của Bùi Lệnh xông vào.
Thần thức của Bùi Lệnh giống như một cơn mưa xuân âm thầm lặng lẽ, còn Diệp Vô Tuyết là một đóa sen vừa chớm nở.
Nụ hoa dính đầy nước mưa trong suốt, từng giọt từng giọt thấm sâu vào từng tầng cánh hoa, nhụy hoa bị mưa làm ướt, màu sắc lấm lem, cánh hoa bị sức nặng đè ép từ từ mở ra, cho đến khi nước mưa tích tụ trên đầu cánh hoa chảy xuống, tạo thành những gợn sóng lăn tăn.
Đúng lúc này, thần thức của Diệp Vô Tuyết bị mê hoặc, thần thức của cậu giống như mảnh đất thấm mưa sương, tơi xốp màu mỡ, da thịt mềm mịn ẩm ướt.
Diệp Vô Tuyết hoảng hốt, eo lưng bủn rủn, một đôi tay đỡ lấy thắt lưng cậu, sau đó cả người cậu được ôm vào lòng.
Giọng nói hết sức dịu dàng của Tiểu Bùi công tử, tân nương tử chân chính của Diệp Vô Tuyết vang lên bên tay: "Tối qua mệt lắm phải không?"
Diệp Vô Tuyết không hiểu sao lại thấy chột dạ, cậu mới thành thân với Bùi Lệnh tối qua, để cho Bùi Lệnh khỏi phải nghĩ ngợi lung tung cậu đã nói rất nhiều lời mật ngọt dỗ dành, vậy mà ngày hôm sau cậu lại lén lút thần giao với một Bùi Lệnh khác trong linh phủ ngay trước mặt tân nương tử.
Linh phủ của Bùi Lệnh vẫn chưa mở ra, vậy nên hắn không phát giác Diệp Vô Tuyết có gì khác thường, chỉ theo bản năng đến gần Diệp Vô Tuyết.
Hành vi thân mật của hắn càng khiến Diệp Vô Tuyết cảm thấy áy náy, tình huống này chẳng khác gì ngoại tình đâu?
Bây giờ cậu đã thành thân với Tiểu Bùi công tử, dù trước đây cậu của nơi này và Đại Bùi công tử có như thế nào đi nữa, thì cậu cũng nên vạch rõ ranh giới với Đại Bùi công tử.
Diệp Vô Tuyết cố ý tránh đi ánh mắt của Đại Bùi công tử, nhưng thần thức của Đại Bùi công tử vẫn ở lại linh phủ của cậu không chịu rời đi.
Diệp Vô Tuyết có thể cảm nhận được một tia khiêu khích như có như không thuộc về Bùi Lệnh, trong linh phủ mưa bụi mịt mù, hạt mưa vương đầy trên cánh hoa của cậu, sương mù dày đặc khiến người ta khó thở, không nhìn thấy gì rõ ràng, chỉ mơ hồ nhìn thấy đôi mắt đen láy như hắc diệu thạch của Bùi Lệnh.
Nhưng đôi mắt đó không có chút xíu độ ấm nào, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm cậu.
Hơi nóng trào dâng từ làn da trần trụi của Diệp Vô Tuyết rồi lan dần ra ngoài, làn da trắng như tuyết lộ ra một màu hồng tự nhiên, đó là màu sắc còn sót lại sau cơn động tình.
Bình luận