Chương 70: Em đi gặp hắn đi.
Chương 70: Em đi gặp hắn đi.
Bùi Lệnh ôm cậu chặt đến mức Diệp Vô Tuyết không thở được.
Cậu vùng vẫy thò mặt ra khỏi lồng ngực Bùi Lệnh, nâng cằm lên mở to hai mắt nhìn Bùi Lệnh, cậu cố gắng nhìn rõ sự vật trước mắt, nhưng không một tia sáng nào chiếu vào mắt cậu cả.
Đồng tử trong suốt giống như hai quả cầu mỏng manh khảm trong hốc mắt cậu, trên nhãn cầu bao phủ một lớp màu xám tro u ám.
Năm giác quan thiếu mất một, Diệp Vô Tuyết chỉ có thể dựa vào những giác quan khác.
Cậu không thể nhìn thấy Bùi Lệnh, nhưng cậu có thể ngửi thấy mùi hương của Bùi Lệnh.
Chóp mũi của cậu kề sát cằm Bùi Lệnh, dán sát vào làn da có thể ngửi thấy mùi thơm độc đáo trên người Bùi Lệnh.
Diệp Vô Tuyết chợt nghĩ, có khi nào Bùi Lệnh kiếp trước cũng có mùi thơm giống vậy không?
Cậu không có khứu giác vượt trội giống như yêu thú, vả lại Bùi Lệnh kiếp trước cũng rất lạnh nhạt với cậu, sẽ không bao giờ gần gũi với cậu như vậy.
Mùi thơm trên da thịt Bùi Lệnh là thứ chỉ có thể ngửi thấy khi ôm nhau thật chặt.
Cho nên Diệp Vô Tuyết phá lệ tham lam hơn bình thường, cậu vùi mặt vào bả vai Bùi Lệnh, môi cọ sát vào một bên cổ Bùi Lệnh, chỉ có như vậy cậu mới có càng nhiều cảm giác an toàn hơn.
Mặc dù cậu đã quen với bóng tối, nhưng trong một môi trường hung hiểm như Ảo Cảnh Thực Hư, việc không nhìn thấy gì chắc chắn rất nguy hiểm.
Diệp Vô Tuyết tựa vào vai Bùi Lệnh, nhỏ giọng nói: "Huynh nói xem có cách nào để đưa chúng ta ra khỏi Ảo Cảnh Thực Hư mà không phá hủy nó không?"
Kỳ thực khi Diệp Vô Tuyết nói ra lời này, cậu đã biết là không có khả năng làm được.
Ảo Cảnh Thực Hư được tạo ra bởi Kính Yêu, mặc dù Kính Yêu có bản lĩnh cao cường, nhưng vẫn chưa đủ để xây dựng một thế giới gần giống như thực tế từ hư vô.
Trong Ảo Cảnh Thực Hư có thật lẫn giả, khiến người ta khó phân biệt, bởi vì thế giới này là một cái bóng dựa trên thực tế.
Một khi lựa chọn quay trở lại hiện thực, thì bắt buộc phải đập vỡ tấm gương hư ảo này, mọi thứ trong gương sẽ không còn tồn tại.
Bao gồm cả Diệp Vô Tình, Diệp Vô Tình của kiếp trước.
Cậu không thể quay lại hiện thực nếu không phá vỡ Ảo Cảnh Thực Hư, vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra với Diệp Vô Tình đang bị mắc kẹt trong Kính Thành?
Bùi Lệnh lạnh lùng nói: "Mọi thứ trong Ảo Cảnh Thực Hư đều là hư ảo, vốn dĩ nên phá vỡ nó."
Dường như hắn không hề lưu luyến bất cứ thứ gì trong Ảo Cảnh Thực Hư.
Diệp Vô Tuyết nói: "Chúng ta hãy đi tìm chỗ ẩn núp của Kính Yêu trước đi. Kính Yêu duy trì cả một tòa thành hư ảo, chắc chắn sẽ có sơ hở."
Ngón tay của Bùi Lệnh bất chợt chạm vào mắt Diệp Vô Tuyết, lông mi của Diệp Vô Tuyết run lên, một giọt nước mắt đột nhiên rơi xuống, nhưng Diệp Vô Tuyết không cảm giác được nó.
Bình luận