Chương 71: Không sao cả, hiện tại hắn là người đó.

Chương 71: Không sao cả, hiện tại hắn là người đó.

"Chúng ta vẫn chưa tới à?"

Hai người đi trong hành lang một lúc lâu, Diệp Vô Tuyết âm thầm đếm số bước họ đã đi, hình như lúc trước đi qua hành lang gấp khúc không có lâu như vậy.

Diệp Vô Tuyết kéo tay áo Bùi Lệnh, cậu nghe thấy tiếng quần áo Bùi Lệnh cọ xát với nhau, sau đó Bùi Lệnh siết lại dây buộc tóc đã hơi nới lỏng quanh mắt cậu.

Bùi Lệnh nói: "Sắp đến rồi."

Có lẽ bởi vì Diệp Vô Tuyết không thấy được đường đi phía trước nên cậu cảm thấy hành lang này đặc biệt dài thêm.

Cậu cúi đầu nắm lấy tay áo Bùi Lệnh, trong đầu không khỏi nhớ lại cảnh tượng gặp Đại Bùi công tử ở hành lang gấp khúc.

Bọn họ cầm trên tay tấm lụa đỏ, cũng đi dọc hành lang một lúc lâu như thế này, rất giống hoàn cảnh ở hiện tại.

Diệp Vô Tuyết móc ngón tay của Bùi Lệnh, ngẩng đầu về phía Bùi Lệnh nói: "Chiếc vòng tay lúc trước ta tặng huynh đâu rồi?"

Bùi Lệnh dùng tay còn lại nắm lấy đầu ngón tay của Diệp Vô Tuyết sờ vào cổ tay hắn, quả nhiên chạm vào một chiếc vòng tay hơi sờn.

Bùi Lệnh nói: "Ta luôn đeo nó."

Diệp Vô Tuyết cảm thấy an tâm hơn rất nhiều.

Có lẽ bởi vì Ảo Cảnh Thực Hư biến hóa khôn lường, nên khiến cậu đa nghi hơn bình thường.

Diệp Vô Tuyết nói: "Cái vòng tay này huynh đeo sắp đứt rồi. Nếu huynh thích, ta sẽ làm một cái mới cho huynh."

Diệp Vô Tuyết nghe thấy tiếng cười khẽ của Bùi Lệnh, nhưng kỳ lạ là cậu không thể cảm nhận được Bùi Lệnh có bao nhiêu vui vẻ.

Bùi Lệnh chỉ đáp một chữ "Ừm".

Diệp Vô Tuyết dùng ngón tay đo cổ tay Bùi Lệnh, lúc đầu cậu đan chiếc vòng tay để đuổi côn trùng, nhưng bây giờ cậu muốn tặng cho Bùi Lệnh một cái mới, nên muốn thêm một số thứ khác.

Xung quanh hành lang không có tạp âm ồn ào, ngay cả tiếng gió cũng không có, chỉ có tiếng bước chân của cậu và Bùi Lệnh.

Diệp Vô Tuyết chỉ cảm thấy họ đã đi rất lâu, dường như hai người bị thời gian trôi qua lãng quên, Diệp Vô Tuyết nắm tay Bùi Lệnh đi trên một hành lang dài vô tận.

Bởi vì có Bùi Lệnh ở bên, cho dù Diệp Vô Tuyết không nhìn thấy, trong lòng cậu vẫn rất bình tĩnh.

Cho đến khi Bùi Lệnh dừng lại, hành lang cuối cùng cũng kết thúc.

Diệp Vô Tuyết đột nhiên có chút khẩn trương, cậu nghiêng đầu về phía Bùi Lệnh, dây buộc tóc bịt mắt gần như che khuất hơn nửa gương mặt cậu, chỉ để lộ chóp mũi và đôi môi mím chặt.

Hai Bùi Lệnh kiếp trước và kiếp này rõ ràng đều là cùng một người, nhưng cậu luôn cảm thấy có chút sợ hãi khi đối mặt với Bùi Lệnh kiếp trước.

Bùi Lệnh nói: "Em sợ hắn phải không?"

Diệp Vô Tuyết theo bản năng bác bỏ: "Ta đâu có sợ hắn..."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...