Chương 72: Tất cả những điều này như dùng một con dao cùn gỉ sét...

Chương 72: Tất cả những điều này như dùng một con dao cùn gỉ sét cứa vào da thịt hắn vậy.

Diệp Vô Tuyết cẩn thận cất đi dây buộc tóc Diệp Vô Tình để lại, cây kim mỏng không rõ nguồn gốc trong ống tay áo cũng được đặt chung chỗ với dây buộc tóc, sau đó cậu mới mò mẫm cởi dây buộc áo của mình.

Cuộc sống lẩn trốn trong thời gian dài khiến cậu luôn cảnh giác dù là ở đâu, đôi tai vẫn luôn chú ý đến những âm thanh ở xung quanh.

Thật ra Bùi Lệnh chưa rời khỏi phòng, hắn chỉ thu lại khí tức và đứng cách Diệp Vô Tuyết không xa.

Với tình trạng hiện tại của Diệp Vô Tuyết, cho dù có đứng sau lưng cậu, có lẽ cậu cũng không thể nhìn thấy, nhưng Diệp Vô Tuyết quá nhạy cảm với âm thanh, nên Bùi Lệnh không dám cử động.

Bùi Lệnh nhìn Diệp Vô Tuyết chậm chạp cởi áo ra, giữa chừng đụng đến vết thương, Diệp Vô Tuyết khom lưng ôm bụng, phát ra một tiếng rên rất yếu ớt.

Cánh tay của Bùi Lệnh hơi nhúc nhích, Diệp Vô Tuyết nhạy bén quay đầu lại, nói về phía Bùi Lệnh đang đứng: "Ai đó?"

Diệp Vô Tuyết nhìn quanh bốn phía, chăm chú lắng nghe âm thanh trong phòng.

Nếu không có sự cảnh giác này, thì cậu đã sớm chết vô số lần.

Bây giờ cậu đã được Bùi Lệnh che chở, có thể tạm thời sống ở đây, nhưng cậu vẫn chưa thể hoàn toàn thả lỏng, cơ thể căng thẳng cũng đã cạn kiệt sức lực.

Bùi Lệnh không nhúc nhích, Diệp Vô Tuyết đi ngang qua trước mặt hắn, đuôi tóc sượt khỏi ngón tay hắn.

Diệp Vô Tuyết nghi hoặc đi quanh phòng, quả nhiên không còn nghe thấy tiếng động lạ nào, cậu thở phào một hơi, chắc là do bản thân quá căng thẳng thôi, cậu tiếp tục cởi quần áo.

Sau khi chiếc áo rách bươm được cởi ra, cuối cùng Bùi Lệnh cũng nhìn thấy vết thương mà Diệp Vô Tuyết vừa bưng kín, đó là một vết sẹo dài bảy tấc cắt ngang bụng Diệp Vô Tuyết, giống như một con rắn độc xấu xí quấn quanh eo Diệp Vô Tuyết.

Đây không phải là một vết thương ngoài da đơn giản, mà là vết sẹo để lại khi Diệp Vô Tuyết cưỡng ép mở đan điền của mình để lấy ra Kim Đan nhằm trốn thoát.

Chính vì Kim Đan bị tổn hại nên tu vi của Diệp Vô Tuyết liên tục tụt xuống, ngay cả vết thương trên người cũng không thể tự chữa lành.

Khi Diệp Vô Tuyết bóp nát Kim Đan, trong lòng cậu đã nghĩ đến việc đồng quy vu tận cùng Yến Dung Nguyệt.

Đáng tiếc cuối cùng cậu không có chết, vẫn còn lại nửa cái mạng.

Vết thương cũ này thường xuyên tái phát vào những ngày mưa, trước đó Diệp Vô Tuyết vẫn không cảm thấy nó đau bao nhiêu, bây giờ khi cậu ở trong một căn phòng ấm áp yên tĩnh, bên dưới có một chiếc giường êm ái và sạch sẽ, cậu cuối cùng cũng nhận ra nó đau đến mức nào.

May là Diệp Vô Tuyết đã học được cách nhẫn nhịn, dù đau đớn đến đâu, cậu cũng không thể rơi một giọt nước mắt nào.

Diệp Vô Tuyết đặt quần áo cũ sang một bên, cuộc sống lẩn trốn quá lâu khiến cậu không nỡ bỏ đi bất cứ thứ gì.

Lỡ như Bùi Lệnh không cho cậu ở nữa, ít nhất cậu còn có thể mang bộ quần áo này rời đi.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...