Chương 73: Dù thân thể Diệp Vô Tuyết có như thế nào,...
Chương 73: Dù thân thể Diệp Vô Tuyết có như thế nào, thì Bùi Lệnh cũng chỉ muốn Diệp Vô Tuyết.
Bùi Lệnh đã từng nói với Diệp Vô Tuyết rất nhiều lần rằng, nếu Diệp Vô Tuyết còn đem hắn nhận thành một người khác, hắn sẽ móc đi đôi mắt của Diệp Vô Tuyết, thế nhưng đôi mắt mà hắn thà làm tổn thương chính mình chứ không nỡ động vào, giờ đây lại xám xịt nhìn hắn.
Diệp Vô Tuyết không nhìn thấy hắn, cũng không nhìn thấy bất cứ ai.
Cái người ban ngày còn kiên cường giả vờ làm một chính nhân quân tử bỗng dưng bị bóc trần, cảm xúc đau lòng tiếc thương lẽ ra nên có giờ khắc này lại biến thành mừng thầm.
Chỉ cần hắn muốn, hắn có thể nhốt Diệp Vô Tuyết ở thế giới này, khiến Diệp Vô Tuyết chỉ có thể dựa dẫm vào hắn.
Đôi mắt này không thể nhìn thấy hắn, cũng không thể nhìn thấy bất kỳ ai khác.
Ý nghĩ này vừa hiện lên, liền nhanh chóng bành trướng trong đáy lòng Bùi Lệnh.
Hắn chưa bao giờ là người rộng lượng như Diệp Vô Tình, tất cả những gì hắn làm trước đây chỉ là làm theo sở thích của Diệp Vô Tuyết, đóng vai một Bùi Lệnh trong cảm nhận của Diệp Vô Tuyết.
Bao gồm cả hắn hiện tại, cũng đang đóng giả là Bùi sư huynh mà Diệp Vô Tuyết vẫn luôn nhớ nhung.
Nhưng bây giờ Diệp Vô Tuyết không nhìn thấy, không biết người trước mặt kỳ thật chính là hắn, hắn có thể làm Bùi Lệnh chân chính một lần.
Hắn u ám, vặn vẹo, đầy những ham muốn hủy diệt.
Bàn tay của Bùi Lệnh nắm lấy cổ Diệp Vô Tuyết, hơi dùng lực một chút, làn da trắng như tuyết lõm xuống dưới đầu ngón tay hắn, mạch đập của Diệp Vô Tuyết nảy lên, như thể nó sẽ không bao giờ dừng lại.
Ngay cả khi trong bộ dạng đáng thương như bây giờ, cậu vẫn phải mở to mắt, tỏ vẻ bướng bỉnh, dùng ngón tay cào vào mu bàn tay hắn, cố gắng thoát khỏi gôm cùm của hắn.
Khuôn mặt tái nhợt của Diệp Vô Tuyết đột nhiên đỏ bừng, ngay cả vành tai cũng ửng hồng, giống như một đóa hoa bị ép chín, vẻ đẹp của đóa hoa chín muồi có cái giá của nó, thường chúng chỉ rực rỡ trong chốc lát.
Trước cái chết đang đến gần, làn da của Diệp Vô Tuyết hồng hào, đôi mắt mông lung mờ ảo, tựa như van xin, lại tựa như ngoan cố.
Đáng tiếc, vẻ đẹp này chỉ tồn tại rất ngắn ngủi, chẳng bao lâu nữa, màu xám chết chóc sẽ len lỏi vào da thịt của Diệp Vô Tuyết.
Bùi Lệnh thả ngón tay ra, Diệp Vô Tuyết thở hổn hển, trên má cậu vẫn còn một vệt đỏ ửng, lại biến hóa sang một vẻ đẹp khác.
Bùi Lệnh khẩn cấp muốn giành lấy mọi thứ cho mình, hắn nắm lấy cổ chân Diệp Vô Tuyết, mặc dù Diệp Vô Tuyết gầy gò nhưng phản ứng bản năng của cơ thể vẫn còn đó, không dễ khuất phục hắn như vậy.
"Ngươi buông ra... buông ta ra...!"
Dù sao Diệp Vô Tuyết cũng đã ở Yến gia một thời gian, khi đối phương tới gần cậu liền biết đối phương có ý đồ gì.
Bình luận