Chương 77: Ngươi là ta sao?
Chương 77: Ngươi là ta sao?
Mặc dù lúc này Diệp Vô Tuyết không nhìn thấy bộ dạng của Yến Dung Nguyệt, nhưng chỉ nghe giọng của Yến Dung Nguyệt, nỗi sợ hãi và chán ghét đã khiến giọng nói của cậu phát run, cậu nói với Bùi Lệnh: "Đi mau."
Trong Kính Thành không thể sử dụng pháp khí, ngay cả Yến Dung Nguyệt cũng chỉ có thể ngồi xe ngựa, họ vẫn có cơ hội trốn thoát khỏi Yến Dung Nguyệt.
Yến Dung Nguyệt nói: "Tiểu bối từ đâu ra mà kiêu ngạo như vậy, thấy bổn tọa không chào một tiếng đã muốn bỏ đi?"
Yến Dung Nguyệt phe phẩy chiếc quạt lông vũ trong tay, nháy mắt đất rung núi chuyển, cát đá bay tứ tung, dưới chân Bùi Lệnh xuất hiện một khe nứt vừa sâu vừa dài.
Bánh xe bị kẹt vào khe nứt, trục xe gãy lìa, không thể tiếp tục đi nữa.
Diệp Vô Tuyết suýt ngã khỏi xe, nhưng may có Trương Diệu Chi kịp thời đỡ lại.
Trương Diệu Chi ở trong Đạo đình đã lâu, chưa bao giờ nghe nói đến thanh danh của Yến Dung Nguyệt, y ló đầu ra nhìn xe ngựa.
Người trong Đạo đình có khả năng quan sát khí, Trương Diệu Chi nhìn Yến Dung Nguyệt từ xa, chỉ thấy Yến Dung Nguyệt được bao bọc trong một quả cầu son phấn, trong lòng cũng đã có suy đoán.
Trương Diệu Chi không ngờ điềm xấu của Diệp Vô Tuyết lại đến nhanh như vậy, vậy mà còn đúng với nạn đào hoa mà y đã nói bừa.
Trương Diệu Chi nói: "Vị tiền bối này có tu vi bất phàm, ngươi ... có nắm chắc không?" Trương Diệu Chi đang nói với Bùi Lệnh.
Yến Dung Nguyệt có thể không bị hạn chế của Kính Yêu mà sử dụng pháp khí trong Kính Thành, cho thấy tu vi của ông ta không thua kém gì Kính Yêu.
Không đợi Bùi Lệnh trả lời, Yến Dung Nguyệt đã cười nhạo một tiếng, tựa như cảm thấy câu hỏi của Trương Diệu Chi thật buồn cười.
Ông ta khinh thường lắc chiếc quạt lông vũ, chỉ vào Bùi Lệnh, vẻ mặt ngạo mạn nói: "Ta nhớ rõ ngươi, Bùi gia khó có được một thiên tài trẻ tuổi có thể kết đan, đúng là hiếm thấy."
"Vừa hay ngựa của ta bị thương rồi, không thể kéo xe nữa, chi bằng để thiếu niên thiên tài nhà ngươi làm ngựa của ta đi? Cũng không tính là bẽ mặt ngươi."
Diệp Vô Tuyết cắm móng tay vào lòng bàn tay, nỗi căm phẫn của cậu nhất thời lấn át nỗi sợ hãi của cậu đối với Yến Dung Nguyệt.
Yến Dung Nguyệt quả nhiên vẫn vặn vẹo u ám giống như kiếp trước, vậy mà lại muốn Bùi Lệnh làm ngựa để cưỡi, rõ ràng đang cố ý làm nhục Bùi Lệnh.
Mặc dù rất phẫn nộ, nhưng Diệp Vô Tuyết cũng lo Bùi Lệnh bị Yến Dung Nguyệt chọc giận sẽ động thủ, với tu vi hiện tại của Bùi Lệnh, căn bản không phải là đối thủ của Yến Dung Nguyệt.
Cậu vội vàng nắm lấy tay áo của Bùi Lệnh, mắt không thể nhìn rõ, càng khiến cậu hoảng sợ hơn: "Bùi Lệnh, huynh đừng..." Đừng chọc vào ông ta.
Nếu như ở bên ngoài, Yến Dung Nguyệt vẫn còn để ý vai vế tiền bối của mình, sẽ không ỷ lớn hiếp yếu.
Nhưng bây giờ đang ở Kính Thành, nếu ông ta muốn giết Bùi Lệnh, chẳng khác nào bóp chết một con kiến.
Bình luận