Chương 78: Bùi Lệnh là Thần, nhưng hắn không phải là Thần của thế giới này.
Chương 78: Bùi Lệnh là Thần, nhưng hắn không phải là Thần của thế giới này.
Nguyên Anh đưa tay về phía Diệp Vô Tuyết, Diệp Vô Tuyết vô thức nắm lấy bàn tay của nó, khoảnh khắc các ngón tay chạm nhau liền xuyên qua Nguyên Anh.
Nguyên Anh rơi rụng lả tả như những cánh hoa, chui vào trong cơ thể cậu, hòa làm một với cậu.
Rất nhiều âm thanh nhỏ bé yếu ớt vang lên trong tai Diệp Vô Tuyết, ríu rít như tiếng côn trùng, không ngừng hỏi "Cậu ta là ai?" "Cậu ta là ai?" "Cậu ta được Linh Khu mang về" "Cậu ta là... của Linh Khu..."
Bốn phía đều là tiếng nói của tinh linh thực vật, Diệp Vô Tuyết như thể đã trở thành một hạt giống nhỏ bé trên thế giới.
Một con hổ bạc tỏa ánh sáng trắng khắp người nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh cậu, dùng mũi huých vào cơ thể cậu.
Diệp Vô Tuyết như choàng tỉnh khỏi một giấc mơ dài, cậu giơ tay ôm lấy cái đầu đang nép vào bên cạnh mình, nhỏ giọng nói: "Tinh linh hoa? Sao mi lại trở nên to lớn như vậy?"
Tinh linh hoa gầm lên hai tiếng, nó nhận được ân huệ khi Diệp Vô Tuyết kết anh, đột nhiên có được năng lực tùy ý biến hình mà không bị hạn chế kích thước.
Tuy nhiên nó chỉ được vẻ bề ngoài, cho rằng hổ là loài dũng mãnh nhất, người khác không dám đến gần nên mới biến thành hổ.
Tinh linh hoa vẫn nghĩ mình còn nhỏ nhắn xinh xắn như ban đầu, liên tục cụng đầu vào người Diệp Vô Tuyết, thậm chí còn muốn cắn đầu cậu.
Diệp Vô Tuyết xòe tay bắt nó vào lòng bàn tay, tinh linh hoa liền trở lại kích thước ban đầu.
Diệp Vô Tuyết vừa ra tay liền nhận ra tu vi hiện tại của mình đã cao hơn trước rất nhiều, nếu không phải cậu đã kiềm chế sức mạnh, thì cậu đã trực tiếp nghiền nát tinh linh hoa.
Diệp Vô Tuyết thử triệu hồi Dung Tuyết Kiếm, tu vi Nguyên Anh của cậu vẫn không đủ để triệu hồi pháp khí trong Kính Thành, mà chỉ ngưng tụ được một đạo kiếm khí trên đỉnh đầu.
Diệp Vô Tuyết tâm huyết dâng trào, kiếp trước cậu bị vây hãm trong Kim Đan kỳ trăm năm, cậu vốn tưởng rằng kiếp này không có hy vọng kết thành Nguyên Anh, nhưng không ngờ cậu đã kết anh thành công trong hoàn cảnh này.
Giọng nói của Trương Diệu Chi vang lên: "Chúc mừng Diệp huynh đã kết thành Nguyên Anh."
Diệp Vô Tuyết theo tiếng nói quay người lại, sau khi kết anh mắt cậu đã bình phục được một chút, nhưng vì ánh sáng trong Kính Thành cực kỳ chói mắt nên cậu khó mở mắt ra được, đành phải che mắt lại.
Diệp Vô Tuyết lo lắng hỏi: "Bùi Lệnh thế nào rồi?"
Trương Diệu Chi nhìn về phía Thiên Vũ Trận, không biết nên miêu tả cảnh tượng giống như địa ngục này với Diệp Vô Tuyết như thế nào.
Trong Thiên Vũ Trận có hơn một ngàn chiếc lông vũ, mỗi chiếc lông vũ đều nhuốm máu.
Ở trung tâm của Thiên Vũ Trận là một bóng người đầy lỗ thủng máu thịt lẫn lộn.
Bình luận